Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Hơn Cả Tình Yêu
#1
<span style='color: #800080'><strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>( Đây là Tự Truyện, không phải nội dung mang tính “Tâm Sự Yêu” ( hay ) “Kỷ Niệm Tình Yêu”, thế nên Nguyệt Ái chọn post ở đây. Hy vọng sẽ không phải chuyển bài đến mục khác ^^ )</span></span></strong></span><br />
<br />
<span style='font-size: 21px;'><strong class='bbc'><br />
<span style='font-family: Arial'> HƠN CẢ TÌNH YÊU</span></strong></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> ( <strong class='bbc'><span style='font-size: 13px;'>Tự Truyện của</span></strong> <strong class='bbc'>Viên Nguyệt Ái</strong> )</span></span> <br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh đã đến, như định mệnh của cuộc sống. Chính vì cái gọi là “định mệnh” ấy, đã siết chặt trái tim Nguyệt Ái bao năm không thay đổi. Dẫu trọn đời này, chỉ có thể yêu thương anh bằng tâm tưởng. Cả hai, không bao giờ được phép thuộc về nhau.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Gặp anh, một ngày cuối tháng 5 năm 2007. Ngay từ đầu, anh đã để lại cho Nguyệt Ái ấn tượng thật đẹp. Điển trai, cao ráo, phong cách nam tính... và đôi mắt anh sáng, toát lên vẻ thông minh, chính trực. Càng tiếp xúc, càng thấy anh là người đáng mến, đáng ngưỡng mộ. Anh công tác trong lực lượng vũ trang - Lực lượng mà Nguyệt Ái từng dự thi viết bài ( năm 2005 ) , và đạt giải cấp Trung Ương.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh rất trầm tính, không xô bồ cảm xúc. Thế nên, khiến Nguyệt Ái phải có suy nghĩ: “Người con trai lạnh lùng như thế này, chắc khó mà có cô gái nào đi vào được trái tim của anh”. Thẳng thắn, nên Nguyệt Ái không ngại nhìn trực diện đôi mắt anh và... nhẹ nhàng hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh… đã từng bao giờ rung động trước cô gái nào chưa !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Thật điềm đạm, anh đáp:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Rung động thì anh có nhiều rồi. Nhưng, để yêu thực sự thì chưa.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Trong dạ, Nguyệt Ái ngỡ ngàng trước câu trả lời ấy. Tuy nhiên, lại tin một cách tự nhiên nhất.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh chủ động nói thêm:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh bây giờ, chỉ tập trung công việc thôi. Vì anh là người có tham vọng.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Theo thời gian, hai anh em phát triển tình cảm, đối xử với nhau đặc biệt. Anh nghiêm túc, ít khi biết đùa, nhưng... Nguyệt Ái đã kéo anh khỏi sự lặng lẽ ấy.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Với anh, Nguyệt Ái tai quái ! Lần nào làm cái gì cho anh, cũng khiến anh… chật vật khám phá. Có lần, Nguyệt Ái đan khăn tặng anh, kèm theo một lọ thủy tinh đựng ngôi sao và nói: </span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Những ngôi sao của em không thường đâu. Chúng có linh hồn cả đấy !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Ngờ đâu… anh đã tinh tế nhận ra ngụ ý ấy. Từ đó, thỉnh thoảng anh lại mở một bông để xem điều Nguyệt Ái viết bên trong ( không mở hết một lúc ).</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái đùa: </span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Những ngôi sao của em, anh lấy mất… phần hồn. Vậy… còn “phần xác”, anh xử lý thế nào !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh đáp:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Thì anh gấp lại. Mỗi lần đọc xong, anh lại gấp theo nếp cũ của em.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Có thật không !? Trời biết, đất biết, anh biết, Nguyệt Ái… đâu biết ! Nhưng, vẫn thấy vui.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Có lần, tặng thẻ nhớ cho anh. Mất… gần một năm để xây dựng “linh hồn” cho chiếc thẻ ấy. Ngoài những ca khúc, hình ảnh tải từ máy tính, Nguyệt Ái còn… hát, đọc thơ tự sáng tác… lưu trong đó. Hơn thế, còn tạo rất nhiều hình, kỳ công, phong phú, nên càng chất chứa ý nghĩa. Dù, chỉ là xếp những nội dung đặc trưng riêng anh, hướng về anh.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Còn những nội dung "bí mật" khác ( không có hỗ trợ đọc ). Ai dè... khoảng một tháng sau, bị lộ. Có lúc, anh đùa: “Anh là thợ “siêu mở khóa”.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Bao nhiêu mục phần, nhồi nhét hết trong thẻ nhớ, khổ nỗi… máy của anh không tương thích với thẻ mà Nguyệt Ái gửi.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Cũng may, anh đã khắc phục được. Buồn cười nhất là… chất giọng của Nguyệt Ái, thường bị người thân bảo: “Giọng Thỏ Ngọc, Ong Vàng ( Mc chương trình thiếu nhi ). Dám đọc thơ tình, chắc sẽ… ru anh ngủ”.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Vậy mà khi đến tai anh, lại thành:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Giọng em đọc truyền cảm lắm Nhóc ạ !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh còn nói:</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'> </strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Vì anh thích nhạc vàng, nên em đã học hát nhạc vàng phải không !? Em đúng là Nhóc !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> “Học hát” !? Vậy, chắc nghe nghiệp dư ghê gớm ! Nguyệt Ái nghĩ thế.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nhưng, anh động viên:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Quan trọng là anh thường xuyên được nghe em hát. Còn là những bài dành riêng cho anh. Anh thấy vui và hạnh phúc nữa !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Thật tình, Nguyệt Ái nghe giọng ghi âm của mình còn thấy… buồn ngủ. Nhưng vẫn rất vui ! Vì Nguyệt Ái tin là anh không chê.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Thỉnh thoảng, Nguyệt Ái lại làm những thứ “ngớ ngẩn” để cổ vũ tinh thần anh: Gửi tin giảm stress cho anh, mỗi khi công việc làm anh căng thẳng. Viết thư cho anh, hơn 30 trang, với rất nhiều nội dung, thể loại. Làm đĩa VCD, viết sách 160 trang để tặng… Cố gắng tìm hiểu cả về công tác của anh, chia sẻ cùng anh... ! Khi Nguyệt Ái có ý “tự quê”, anh nói:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Không ngớ ngẩn chút nào, mà rất đáng yêu là đằng khác Nhóc ạ. Những gì anh nói, vẫn chưa nói hết được lòng quý trọng của anh dành cho em đâu.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái biết, cũng tin anh thực lòng đón nhận những gì Nguyệt Ái gửi đến.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Dù có đi hết cuộc đời… Anh cũng không tìm được người thứ hai như Nhóc của anh. Em tuyệt vời lắm Nhóc ạ !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh luôn bao dung cho Nguyệt Ái, tuy có nhiều lúc Nguyệt Ái khiến anh phải buồn lòng. Thậm chí là khó chịu. Anh chưa một lần nặng giọng thái quá, trong suốt 4 năm tiếp xúc. Một người vốn thâm trầm, ít biểu lộ cảm xúc... mà có những lúc vì Nguyệt Ái, anh vẫn “ngốc nghếch” ( có khi chỉ là cố ý. Đơn giản, anh biết Nguyệt Ái sẽ vui khi anh như vậy ).</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><em class='bbc'> </em></strong> <span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Có lần, Nguyệt Ái làm anh căng thẳng. Khi Nguyệt Ái tỏ ra hối lỗi, anh nói:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh biết Nhóc không cố ý làm anh như thế mà !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Vậy… nếu là em cố ý, chắc T.L sẽ điên lên và đuổi em khỏi “bộ nhớ tinh thần” của anh, đúng không !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh lại hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Thế Nhóc có muốn mình bị rơi vào hoàn cảnh như vậy không !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Em không muốn bị “rơi”. Vì bị “rơi” như thế thì đau lắm anh ạ ! Nếu có khi nào xảy ra điều đó… anh hãy “đuổi” em nhè nhẹ thôi. Anh nhé !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh thật hiền, nói:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nhóc này… ! Anh không đuổi đâu.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái được thể, hỏi cố:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Thật không !? Không đuổi Nhóc thật chứ !? Cho dù… Nhóc không còn được như Nhóc của ngày xưa… !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh khẳng định:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Không ! Không ! Không mà !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh à ! - Nguyệt Ái gọi.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh chỉ khẽ:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Ừ !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái lại gọi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh ơi !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh nhẹ đáp:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh đây !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái vẫn gọi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh… !!!</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Lần này thì anh hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Sao em !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái không giấu được cảm xúc, nói:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nhớ anh ! Muốn gọi mãi… !</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'> </strong> <span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Có lẽ… Nguyệt Ái tai quái. Nên, anh cũng chỉ biết gọi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nhóc ! - Và anh nói: - Anh luôn ở bên em đây thôi.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Một người anh như thế, có đáng để Nguyệt Ái yêu thương và mang lại ấm áp như một cách thể hiện sự biết ơn anh !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Tuy nhiên, hoàn cảnh khắc nghiệt. Quá nhiều uẩn khúc, khiến cả hai nhiều lần tổn thương khi đối diện nhau.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Có hôm, Nguyệt Ái nửa đùa, nửa thực:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nhóc và T.L gặp nhau, có lẽ là… ác duyên !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Thật không !? Nếu như thế thì sợ quá Nhóc nhỉ !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nếu anh sợ thì… 1, 2, 3 ! Chạy xa Nhóc ra thì “ác duyên” sẽ được hóa giải, biến thành “bình thường” duyên !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh bắt bí:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Trong hoàn cảnh đó, Nhóc có chạy không !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái chống chế:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Chỉ cần anh chạy, thì dù Nhóc có đứng im, khoảng cách cũng vẫn xa mà !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh hỏi “Nhóc có chạy không” mà !? Nếu em chạy, anh cũng sẽ chạy.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái chưa trả lời. Anh đã nói:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nhưng anh sẽ chạy về phía em !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái giấu lòng, giấu những giọt nước mắt lặng lẽ của người con gái, đáp:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Chạy mệt lắm, Nhóc đi bộ thôi !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Thì anh sẽ đi về phía em, dắt em đi trên mọi nẻo đường !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nói chuyện với nhau, thì vẽ ra viễn cảnh như vậy. Nhưng, Nguyệt Ái và anh... Không bao giờ có thể tiến đến tình yêu...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh coi Nguyệt Ái là tri kỷ. Khi Nguyệt Ái cố khép niềm riêng, để giao lưu với anh như người em bình thường, anh nói:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Không cho phép em quá lý trí nữa. Tìm được tình cảm đẹp như chúng ta có trong thời buổi này, khó lắm !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nhưng... Biết làm sao !? Thực tế phũ phàng khiến Nguyệt Ái và anh cũng phải có giới hạn... không vượt quá tình Anh Em.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Đã 4 năm... Anh vẫn bao dung, vẫn yêu thương... Và, vẫn vì nhau mà rơi nước mắt. Một câu anh nói, cũng đủ làm Nguyệt Ái vừa hạnh phúc, vừa... đau đến tê tái:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh thương em ! Anh cần em. Rất cần ! Anh thương em hơn một người em gái.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nếu có kiếp sau... Anh sẽ đón nhận tình cảm của em chứ !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Kiếp sau, anh sẽ đi tìm em ! Tìm bằng được em. Không để Nhóc của anh phải chịu tổn thương nữa.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Em... đau nhiều lắm !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Em đau như thể anh đau ! Anh thương em không thể nói thành lời ! - Anh đã nói thật lòng mình.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Muốn thốt lên biết bao... điều mà bao năm qua, Nguyệt Ái che giấu. Nhưng, lý trí vẫn thắng. Nguyệt Ái lại lặng lẽ... làm một người Em Gái.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nhưng không tránh khỏi nhiều lần, Nguyệt Ái nói những điều thật ngớ ngẩn:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- </span></span><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Ai mua Trăng... tôi bán Trăng cho !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Bán cho anh nào !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Trăng của em là vô giá đấy ! Bạc Vàng Châu Báu cũng không đủ để mua đuợc đâu. Chỉ có một thứ... T.L trả được thì em bán Trăng cho !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Thứ gì vậy Nhóc yêu của anh !? Ơ... Hình như anh đã trả rồi thì phải !?</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'> </strong> <span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Trái tim ạ ! Anh có trả không !??</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Trả hết... Trả hết cho người. Trả luôn mắt môi, nụ cười...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Kiếp này, em bán Trăng cho anh. Mắt, Môi, Nụ Cười... Tất cả... Tất cả... Kiếp sau sẽ là của em ! Kiếp sau, em tính nợ đấy. T.L nhé ! Khi ấy, anh mang trả cho em !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ trả và bù đắp cho em. Nhóc ạ !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Cứ thế... tình cảm vẫn siết lấy...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Vừa qua, Nguyệt Ái được giải thưởng cuộc thi Báo Chí... Anh cũng thu xếp bộn bề của Công An, lặn lội đường xa… để đến chia vui. Anh trao Nguyệt Ái đóa hoa thật đẹp trên sân khấu. </span></span><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Tan buổi lễ, anh dẫn cả nhà Nguyệt Ái đi ăn. Nguyệt Ái không ăn gì, ngồi đối diện… và nhìn anh. Anh kề sát vai bố Nguyệt Ái, nói:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Khi nào cháu lên, chú cháu mình làm bữa Ốc, chú nhé ! - Rồi, Anh cười thật hiền khi gặp ánh mắt Nguyệt Ái.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Lúc ăn xong, anh ngồi thật gần. Bàn tay Nguyệt Ái nhỏ, nằm gọn trong tay anh...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Gương mặt anh, vẫn đẹp như hồi Nguyệt Ái gặp năm 2007, nhưng trưởng thành hơn. Đặc biệt... lộ vết sẹo do tai nạn nghề nghiệp ( bị Phạm Nhân dùng dao lam rạch vào hơn một năm trước ). Dù... thương anh nhiều lắm, nhưng Nguyệt Ái cười, nói:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Hết đẹp trai như xưa rồi !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Ừ, hết đẹp trai. Nhưng có vết sẹo này, lại thành ra có duyên. - Anh giữ chặt hơn bàn tay của Nguyệt Ái.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh... đau nhiều lắm phải không ?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Qua rồi Nhóc ạ ! Bây giờ, anh không đau nữa.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Ngày bị tai nạn đó, anh không hề nói với Nguyệt Ái. Một năm sau, mới vô tình để lộ.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Em buồn lắm ! Anh đã giấu...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh sợ Nhóc lo cho anh ! Anh hiểu tính Nhóc luôn nghĩ cho anh mà.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Ghét anh lắm !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh chỉ cười, gọi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nhóc !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái bên anh, trái tim không đập mạnh, thật bình yên, và ấm áp. Cảm nhận được anh thân thương xiết bao. 4 năm qua, anh đã vì Nguyệt Ái mà khổ tâm thật nhiều. Hiểu tình cảm dành cho nhau, mà không thể nói.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Thoáng chạnh lòng, Nguyệt Ái hỏi:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh có thất vọng về em không !?</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Anh đáp:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh tự hào về em !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nụ hôn bất ngờ của anh lên trán Nguyệt Ái... Không kịp để Nguyệt Ái cảm nhận... Anh đã gần đến thế !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Ngày hôm đó, với bao kỷ niệm, bao cảm xúc... không diễn đạt được bằng lời... !</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'> </strong><strong class='bbc'><strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> <em class='bbc'> </em></span></span></strong></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Giây phút sắp chia tay nhau, mỗi người một ngả. Nguyệt Ái cúi lặng, giấu giọt nước trên khóe mắt, không nói gì. Anh đã nhắn tin, dù vẫn đang ngồi cạnh nhau, giữ tay nhau ( Ngày đầu gặp anh, Nguyệt Ái cũng đã chủ động nhắn tin cho anh như thế. Anh vẫn nhớ cách truyền đạt ấy và áp dụng lại ) Dòng tin của anh, như siết chặt tâm can Nguyệt Ái thương anh nhiều hơn nữa:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Nhóc yêu ! Anh muốn gọi em mãi. Anh luôn ở bên em. Mãi mãi bên em... !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> “Anh ơi... ! Em cũng thế. Em cũng muốn bên anh. Muốn bên anh. Bên anh... không bao giờ thay đổi !” Muốn thốt lên như thế, mà lý trí của Nguyệt Ái vẫn đủ để giữ những yêu thương trong tim. Nguyệt Ái nhắn lại... Không giống điều Nguyệt Ái khao khát nói...!</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Khi ô tô riêng của anh rể Nguyệt Ái ( đưa Nguyệt Ái cùng gia đình đi nhận giải ) lăn bánh trở về, qua tấm kính... Nguyệt Ái vẫn mỉm cười nhìn anh. Và... Anh thì... nghẹn cảm xúc, nhìn theo...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Bố Nguyệt Ái đã thấy, nói với anh rể đang lái xe:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Tội nghiệp thằng bé ! Nó khóc. Lặn lội lên với em, giờ lại lủi thủi về một mình... !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Xe chạy mỗi lúc một xa, bóng anh mỗi lúc một khuất... Cho đến lúc ấy, Nguyệt Ái mới không kìm được nước mắt. Mọi thứ trở lên nhòa nhạt. Nguyệt Ái nhớ anh... Thực sự nhớ anh, lấy điện thoại, soạn tin:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Cảm ơn anh đã hiện diện trong cuộc sống của em ! Em hạnh phúc vì được gặp anh ! Em... yêu thương anh... vô cùng...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Dòng tin anh nhắn lại:</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>- Anh cũng hạnh phúc và tự hào về em ! Anh cũng yêu thương em. Yêu nhiều... nhiều lắm ! Nhóc yêu của anh !</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>...</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nguyệt Ái thương anh… không kể sao cho xiết. Anh tuyệt vời ! Trái tim Nguyệt Ái, đã bứt phá rào ngăn của lý trí… để nghĩ về anh, quan tâm anh. Dù biết… suốt cuộc đời, không thể đến bên anh… như một người con gái. Nhưng Nguyệt Ái biết ơn, hạnh phúc… mỗi khi nghe anh gọi: “Nhóc của anh ơi ! Xin gọi mãi ngàn lần như thế !”.</span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> Nhờ sự hiện diện của anh, Nguyệt Ái đã hiểu… những điều vô giá ! Có một thứ cảm xúc... Hơn Cả Tình Yêu... ! Kiếp sau... Xin đừng để Nguyệt Ái là “em họ đời thứ 4 và còn là... kẻ đến sau trong tình yêu...” với anh ! Kiếp sau... Xin được gặp lại anh... ! Kiếp này... Xin được mạnh mẽ lý trí để mãi là em gái của anh... !</span></span><br />
<br />
******** <br />
<br />
<em class='bbc'> </em><strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Anh</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> ở phương nào... Anh có hay !?</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Mãi</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> trong tim em bóng dáng này</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'> <span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Là</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> anh, em chẳng ngừng nhung nhớ.</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Người</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> đã làm em... phải đắm say !</span></span><br />
<br />
<br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Mà</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> sao tạo hóa gieo neo quá !?</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Em</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> đành hạnh phúc cứ dần xa.</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Yêu</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> anh ! Dâu bể nào em ngại ?</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Quý</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'><strong class='bbc'> </strong>trọng chân tình, dạ thiết tha.</span></span><br />
<br />
<br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Nhất</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> tại vì em cảnh trái ngang</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Trong</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> đêm thầm lệ đổ hai hàng</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Cuộc</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> tình chôn cất sâu quạnh quẽ</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'>Sống</span></span></strong><span style='font-family: Arial'><span style='font-size: 15px;'> kiếp Xương Rồng sa mạc hoang.</span></span><br />
<br />
<strong class='bbc'> <span style='font-size: 15px;'><span class='bbc_underline'>Viên Nguyệt Ái</span></span></strong>

Posted on Sat, 03 Sep 2011 18:01:20 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/69427-h%c6%a1n-c%e1%ba%a3-tinh-yeu/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  CHIA SẺ - TÂM TÌNH Hạ Vàng 0 1,156 11-03-12, 12:32 PM
Bài mới nhất: Hạ Vàng
  khoảng cách và tình yêu True love 0 1,057 29-09-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love
  Sự ngọt ngào của tình yêu.......... True love 0 1,116 25-09-11, 11:08 AM
Bài mới nhất: True love
  Chuyện tình của nước True love 0 949 23-09-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love
  Có một nỗi nhớ không phải là tình yêu True love 1 1,260 22-09-11, 11:34 PM
Bài mới nhất: hocaccess

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ