Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
hồi ức xưa!
#1
<span style='font-size: 15px;'>Một ngày nắng đẹp, tôi dạo bước một mình trên con đường xưa. Con đường gắn với bao kỉ niệm thời học trò đáng nhớ. Chợt tôi thấy mùi thơm quen thuộc, mùi hoa sữa hòa quyện với mùi nước hoa mà người con gái rất đặc biệt với tôi dùng trước đây. Bỗng thấy một dáng người quen thuộc, một ánh mắt dịu dàng vẫn như ngày nào, trìu mến nhìn tôi. Bỗng trong tôi bao cảm giác xưa trỗi dậy!</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Nhớ ngày ấy sau mỗi buổi tan trường đều có một cô bé, đứng dưới tán những cây hoa sữa chờ tôi cùng về. Tôi và cô bé ấy hiểu nhau lắm, như chúng tôi có giác quan thứ sáu chung vậy. Chỉ cần nhìn cử chỉ của em là tôi biết em đang nghĩ gì và em cũng vậy, tôi không thể giấu em được bất cứ điều gì! Tôi và em học cùng lớp từ năm lớp sáu đấn tận lớp mười hai. Như vậy có thể nói là có duyên với nhau đúng không! </span><br />
<br />
<br />
<br />
<img src='http://a9.vietbao.vn/images/vn955/the-gioi-giai-tri/55226903-1240130051_TINH-YEU-CO-MAU-XANH-LA-DD.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /><span style='font-size: 15px;'><em class='bbc'> Tôi và em có những khoảng thời gian thật vui vẻ bên nhau.</em></span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Bạn bè tôi ai cũng khen tôi có khiếu văn nghệ , …….duy nhất chỉ có ……….mình em là không như vậy.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Bạn bè em ai cũng khen em là nấu ăn ngon , …….duy nhất chỉ có ……….tôi là không như vậy.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Bạn bè tôi ai cũng khen tôi chơi thể thao hay , …….duy nhất chỉ có ……….mình em là không như vậy.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Bạn bè em ai cũng khen em là học giỏi , …….duy nhất chỉ có ……….mình tôi là không như vậy.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>……</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Tại vì mỗi lần tôi đoạt giải văn nghệ trường em và tôi đầu cùng chia vui, sau đó em phang một câu làm cả hai đứa cùng cười :“ chắc tại ban giám khảo có tình riêng !”.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'> Mỗi lần em đoạt giải nấu ăn trường tôi và em đều có bữa liên hoan do chính tay em nấu, rồi sau đó tôi lại chọc em là “ giám khảo trường mình chấm sai”. </span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Mỗi lần tôi tham gia thi đấu là em sẵn sàng nghỉ cả học thêm để đi cổ vũ, hò hét thật lớn rồi hôm sau bắt đền tôi vì đau họng.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Mội lần em đoạt giải học sinh giỏi là tôi lại phang một câu: “tại may mắn thôi”.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>………………..</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Cứ như vậy tôi đã yêu em từ khi nào mà tôi không biết,Xa em thì tôi nhớ lắm. Có lần trường tổ chức cắm trại, gia đình không cho em tham gia vì sợ phức tạp, tôi buồn lắm,nhờ cả cô chủ nhiệm và các bạn tới xin giùm để em được đi. Vì tôi biết không có em đi cùng thì tôi đi cũng chẳng có ý nghĩa gì!...</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Thời gian cứ dần trôi , tôi và em cứ bên nhau như vậy. Vui buồn có nhau, tôi chẳng thể hình dung nếu như một ngày nào đó tôi không được gặp em, không được nghe những câu châm chọc, không được nhìn thấy vẻ mặt bực bội mà rất đáng yêu khi tôi chọc em…. </span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Đám bạn trong lớp biết việc tôi hay đi về với em, biết là tôi có tình cảm với em, chúng khuyên tôi hãy thổ lộ hết tình cảm với em . Tôi không muốn chuyện này xảy ra , vì nó có thể làm thay tình bạn giữa em và tôi!</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Thoáng chốc thời học sinh đã qua, gia đình tôi chuyển vào Nam sinh sống, tôi đành phải xa em, ngày chia xa thật buồn.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Hôm đó là một ngày mưa phùn, sắp tới giờ đi rồi mọi người cũng đang đứng cả ở đây. Tiễn gia đình tôi đi, …….duy nhất chỉ có ……….mình em là chưa thấy tới. Chiếc xe mở cửa …</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Cả nhà tôi đã lên xe , …….duy nhất chỉ có ………. mình tôi là vẫn đứng tôi ngóng chờ trong lo lắng, tôi tuyệt vọng, bước lên xe ….chợt nghe thấy tiếng gọi từ xa…</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Em chạy đến… tay cầm hộp quà, trao cho tôi… tôi và em cùng rơi nước mắt….</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Xe chuyển bánh em và những người bạn khất xa dần nơi cuối trời …. Mở hộp quà tôi nghẹn lời khi thấy dòng chữ em viết “ em yêu anh, em sẽ rất nhớ anh”……………</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Đã quá trễ rồi nhỉ, giá như ngày đó anh nói với em điều mà anh ấp ủ rằng: “ anh không thích em mà anh yêu em….”</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>……………….</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>………………</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>………………</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Chợt tôi thấy một bé gái xinh xắn chừng bốn tuổi chạy đến bên em… bé gọi em “ mẹ ơi! Về nhà thôi”.</span><br />
<br />
<span style='font-size: 15px;'>Tôi bừng tỉnh, chợt nhận ra đó chỉ là một chút kí ức còn lại sau bao năm tháng tôi rời xa nơi này, tất cả chỉ là quá khứ…..</span>

Posted on Sun, 07 Aug 2011 02:39:41 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/68440-h%e1%bb%93i-%e1%bb%a9c-x%c6%b0a/
Reply
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ