Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Ở ĐÂU ĐÓ MÌNH VẪN CẦN CÓ NHAU
#1
<span style='color: #800080'>Con gái thân với con trai từ ngày xửa ngày xưa, khi con trai còn là một thằng nhóc cởi trần chạy hùng hục ngoài sân bóng giữa trưa nắng chang chang.<br />
<br />
Còn con gái lúc lắc tóc ngắn, miệng vừa liếm kem vừa trề môi dè bĩu “Ông đá dở òm!”. <br />
<br />
Cho tới hôm nay, khi mà con trai lúc nào cũng áo sơ-mi tinh tươm, đứng đầu lớp về môn Toán thì con gái vẫn tóc ngắn lúc lắc, miệng vẫn liếm kem, vẫn trề môi sau khi con trai vênh vênh mặt ngồi xuống sau khi giải xong một bài toán cực khó, phán một câu “Cái mặt vênh vênh vô duyên tệ!” <br />
<br />
Con gái không nhìn thấy “khối chân tình” của con trai khi con trai nhường cho con gái cái nón duy nhất lúc trời nắng như đổ lửa với câu nói “Tui da trắng không cần đâu, bà con gái đội đi” mà suy diễn lung tung “Ý ông kêu tui da đen đó hả?” rồi giận lên giận xuống.<br />
<br />
Con gái không hề xót xa khi con trai bị ngã nhào trên sân bóng, trong khi mấy nhóc lớp dưới xúm vào hỏi han chân tình thì con gái kéo áo “người bị thương” lôi xềnh xệch.” Nằm ngoài đó ăn vạ hả? Vô đây tui rửa vết thương cho!”. <br />
<br />
Ngày con trai nhận giải nhất Toán cấp thành phố, giữa đám đông người và hoa quà, ngó tới ngó lui không thấy con gái đâu. Chờ lúc mọi người về hết, con gái mới lò dò tới và phán một câu xanh rờn…”Ông dẫn tui đi rửa đi!” <br />
<br />
Cho tới một ngày, tên con trai bằng cái đinh rỉ đó lò dò tới tìm cái người luôn nhìn mình bằng nửa con mắt đó và ấp úng “Hình như tui đang yêu!”. Con gái tí xíu nữa là té ghế, nào là xời ơi, học không lo học, nào là đua đòi, nào là giỏi bon chen. Nhưng con gái cũng gật gật đầu “Công nhận ông mà đi tỏ tình là cầm chắc…thất bại. Tui phải giúp cho một tay thì may ra còn được người ta…từ chối nhẹ nhàng!” <br />
<br />
Thế là hai đứa cùng nhau đi mua mấy cái tấm thiệp bé bé xinh xinh mà theo con gái thì “Viết một lời tỏ tình trong mấy cái tấm thiệp thơm tho này người ta mới…thương!”. Con trai chở con gái đi mua mấy cái kẹp tóc ấm ớ nào đó mà theo con gái là “Tặng người ta một món quà nhỏ cho người ta vui”. Rồi con trai chịu khó ngồi cùng con gái xem phim Hàn vì theo lời con gái là “Để một người khô khan như ông tập cách lãng mạn, ê, ê, ông đang ngủ gục đó hả?” <br />
<br />
Nhưng một ngày, con gái tự nhiên buồn buồn khi thấy tan học, cái đinh rỉ đó không thèm chờ con gái về cùng. Vừa reng chuông là tót một cái qua bên lớp người ta để mặc con gái lủi thủi đi về một mình. <br />
<br />
Con gái liếc xéo con trai khi ra chơi, người ta qua tìm con trai thì thầm gì đó, cười ríu rít. Trước giờ, hễ ra chơi là con gái có thể mè nheo con trai dẫn đi ăn sáng cơ mà. <br />
<br />
Con gái thất vọng, khi tối lên online thấy con trai đang sáng nick, avatar là một nụ cười dễ thương khác thay vì cái hình hai đứa toe toét khoe răng hồi xưa. <br />
<br />
Con gái giận dỗi cúp máy khi cuối tuần gọi điện qua rủ con trai đi ăn vặt, nghe giọng con trai bối rối “Tui…tui có hẹn rồi…”, trong khi ngày xưa lúc nào muốn là con trai có mặt thôi! <br />
<br />
Con gái nằm dài trên giường, ấm ức ghi vào nhật ký, là tên ngốc đó ai mà thèm, là mặc kệ con trai đi, là ta đây có quá trời bạn thân con trai khác…Nhưng sao vẫn thấy buồn quá, con gái ơi! <br />
<br />
Chỉ con gái biết… <br />
<br />
Thật sự, con trai không phải là cái đinh rỉ đinh tán gì như con gái nói. Thật sự con gái rất xúc động khi con trai đưa cho cái nón duy nhất mặc dù ra vẻ giận hờn. Thật sự con gái rất xót xa khi con trai bị té oành trên sân cỏ dù cho con gái không nói. <br />
<br />
Và là con trai không hề biết con gái đã đứng rất lâu ở hành lang, chờ đám đông về mới dám lại gần đòi khao này nọ. <br />
<br />
Điện thoại nhà reng. Con trai cười gian ác trong điện thoại.”Gọi điện thoại bà không thèm nghe nên phải gọi vô máy bàn nè. Đi ăn kem nha?” <br />
<br />
“Sao không đi hẹn với người ta đi?” <br />
<br />
“Tui đổi ý rồi, ngoài người ta ra, tui còn bà nữa. Bà cũng cần tui để bảo vệ và yêu thương mà, phải không?” <br />
<br />
Con gái đỏ bừng mặt. “Người như ông ai mà thèm!”, nhưng nghe mình đang cười khúc khích, kỳ lạ ghê… <br />
<br />
♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ <br />
<br />
Con gái chơi với nhỏ Mắt Đen từ hồi mới vô lớp mười. Con gái tóc ngắn củn, Mắt Đen tóc dài, con gái nói năng thẳng tưng, đôi khi lại hung hăng không chịu nổi. Ngược lại Mắt Đen lại rất ý tứ và dịu dàng, ai nói gì cũng cười cười.... <br />
<br />
Vậy mà lại thân nhau như hai chị em. Hai đứa thường chạy xe đạp đi ăn bò bía hay mua sách tham khảo, thỉnh thoảng cuối tuần, con gái lại kéo Mắt Đen đi ra rạp xem bộ phim hoạt hình mới. Con trai lè lưỡi “Hai bà ế!”, “Kệ! Ế cũng không tới lượt ông” - Con gái trề môi. Mắt Đen ngồi nghe hai đứa nói qua nói lại, khúc khích cười. <br />
<br />
Một ngày, trường của con gái tổ chức thi học sinh thanh lịch, Mắt Đen vừa xinh vừa hát giỏi, thế là nghiễm nhiên thành hoa khôi. Con gái ôm hoa chạy hẳn lên sân khấu sau khi công bố kết quả, cười toe toét cạnh Mắt Đen để “ăn ké” hình trên trang bìa tập san nội bộ trường, mặt thì tự hào ghê gớm lắm. “Bạn tui! Bạn tui đó!” <br />
<br />
Sẽ không có gi xảy ra nếu như không có việc Mắt Đen bỗng trở thành hotgirl, đi đâu người ta cũng xuýt xoa nhìn theo. Mấy đứa lớp dưới thì trầm trồ ngưỡng mộ, mấy anh lớp trên thì gửi thư làm quen tới tấp. <br />
<br />
Tan học bước ra cổng đã thấy có mấy người đứng chờ, sẵn sàng đẩy con gái ra rìa. Hẹn nhau cuối tuần đi coi phim mới, vậy mà tối thứ bảy Mắt Đen gửi tin nhắn thất hẹn. <br />
<br />
Đã vậy, 8/3, Mắt Đen lại quá trời hoa quà, cười sung sướng. Trong khi con gái chỉ có một bông hồng an ủi của tên lớp trưởng đặt vào hai mươi ba cái hộc bàn của hai mươi ba đứa con gái (trích từ quỹ lớp nữa chứ!) cộng với một bông hướng dương con trai tặng động viên với ý nghĩa “Luôn dõi theo bà!”. <br />
<br />
Ra về, Mắt Đen í ới gọi, con gái đã hậm hực bỏ ra tới cổng. Không muốn thú nhận mình ích kỷ chút nào, nhưng con gái có cảm giác như mình đang ganh tức… <br />
<br />
Tự nhiên con gái ước phải chi đừng có cuộc thi đó, hoặc là đứa nào khác như nhỏ Hột Mít hay nhỏ Kiến Lửa đoạt giải thay vì Mắt Đen thì mọi chuyện đâu có thế này. <br />
<br />
Đem cái suy nghĩ đó, con gái đến nhà tìm con trai. Con trai chăm chú nghe xong, cười hí hí. ”Con gái à, nếu thằng Kính Cận trong đội bóng của tui mà đoạt giải Qủa Bóng Vàng trong khi tui giật giải Ngồi Dự Bị lâu nhất, tui sẽ nghĩ là mình cần phải cố gắng hơn. Nếu như Mặt Mụn ôm điểm mười môn Toán còn tui thì chỉ có chín, tui sẽ nghĩ là do tui thiếu may mắn hơn, là nó ăn ở có đức hơn tui...”. Con gái nhăn mặt “Vô duyên, đâu liên quan gì?” <br />
<br />
“Nghĩa là, nếu việc gì không như mình mong muốn, thì hãy thay đổi cách nhìn nhận, như thế sẽ nhẹ nhàng hơn và dễ chịu hơn!”. Con gái mím môi, rồi tấm tức khóc, miệng méo xệch. Con trai chặc lưỡi “Bà này tự nhiên khóc, nhìn xấu ghê! Lau mặt đi, tui dẫn bà đi ăn kem nè”... <br />
<br />
Khi đưa con gái về trước cổng nhà, trước khi quay đi, con trai tự nhiên buông một câu bâng quơ. “Mắt Đen đoạt giải hoa khôi trong cuộc thi thanh lịch, nhưng nếu trường mình có tổ chức cuộc thi tìm người hát karaoke…to nhất, hay người ăn nhanh nhất thì Mắt Đen sẽ thua chỏng gọng thôi. Ai cũng có những điểm mạnh của mình, và có những người hâm mộ của riêng mình. Nếu tui mà có tổ chức cuộc thi Người dễ thương nhất thì chắc chắn bà sẽ thắng giải. Có thể thiên hạ sẽ phản đối, nhưng chỉ cần đoạt giải với riêng mình tui thôi là được rồi, phải không? ” <br />
<br />
Con gái cười, fanclub của con gái có con trai luôn trung thành, có ba có mẹ đầy yêu thương, có cô dạy Văn luôn tự hào về con gái, có nguyên một gia đình trẻ em ở bệnh viện Ung Bướu gần gũi mà con gái hay đến thăm, lại cả dì Tư bán xôi đầu hẻm lần nào cũng cho con gái một gói to sụ kèm theo câu động viên “Ăn nhiều học giỏi nha con!”. <br />
<br />
Tự nhiên thầm cảm ơn con trai nhiều nhiều lắm. rồi gửi cho Mắt Đen một tin nhắn rủ rê “Mắt Đen ơi, mai đi ăn há cảo nha, tui biết một quán ngon lắm…”<br />
<br />
♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ <br />
<br />
Con trai đang yêu. Mà một người đang yêu sẽ không còn cái cảnh sáng ngủ dậy trễ vác cái đầu bù xù tổ quạ tới lớp để cho con gái xỏ xiên “Ông đang nuôi chim kiểng đấy à?”. Một người đang yêu cũng từ bỏ luôn thói quen chạy đá bóng hùng hục cả trưa nắng để con gái cười hí hí vào mũi “Ngồi dự bị cả năm, giờ được ra đá sung sức ghê!”<br />
<br />
Người đang yêu được nghỉ học buổi chiều nay, thế là bí mật dạo một vòng quanh nhà sách, lượn lờ ở khu…sách văn học và bốc lấy cuốn ”thơ tình trong ngăn cặp”. Vừa cầm, con trai vừa thầm nghĩ “con gái mà ở đây sẽ cười ầm ĩ, sẽ trề môi là cái người tối ngày chỉ biết định lý này kia thì biết gì mà thơ với thẩn!” rồi tự đáp trả thầm ”Đúng là con nít chưa biết yêu có khác!”<br />
<br />
Sau đó, con trai về chép thơ đầy tập, miệng cứ lẩm bẩm “Áo trắng” của Huy Cận, “Mùa thi“ của Xuân Diệu, lại cả “Mùa Xuân Chín” của Hàn Mặc Tử. Càng đọc, con trai càng nhận ra ngoài toán học mà hàng ngày con trai tôn sùng ra, văn học cũng có tác dụng nuôi dưỡng tâm hồn, nhất là với mấy người…đang yêu.<br />
<br />
“Học trò trường huyện ngày năm ấy<br />
Anh bằng tuổi em lớp tuổi thơ<br />
Những buổi học về không có nón<br />
Đội đầu chung một lá sen tơ.”<br />
(Trường huyện- Nguyễn Bính)<br />
<br />
“Vậy đó bỗng nhiên mà họ lớn<br />
Tuổi hai mươi đến có ai ngờ<br />
Một hôm trận gió tình yêu lại<br />
Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thơ”<br />
(Học sinh- Huy Cận)<br />
<br />
Đọc thơ xong, cảm phục xong, con trai tự cho phép mình…bén mảng vào vườn thơ mặc kệ cái thành tích “May quá bà ơi, bài kiểm tra văn của tui kỳ này được tới…sáu điểm!”.<br />
<br />
Ngồi nghĩ cả buổi, con trai cho ra đời kiệt tác văn chương mang tên “Học trò”, hí hửng đem cho ếch con của mình xem. Bạn ếch con của con trai đọc xong, cười toe. Thế là càng thêm động lực cho những kiệt tác kế tiếp ăn theo “Học trò” là “Học hành”, “Học tập”, lại thêm cả…“Học giỏi” và… “Học siêng”. <br />
<br />
Con gái ngồi nói chuyện với Mắt Đen, nhưng không ngừng quan sát và tự hỏi cái tên ngốc này thỉnh thoảng lại ngó trời mây, mơ mộng gì đó rồi ghi ghi chép chép. làm gì mà úp úp mở mở khó hiểu thế không biết?<br />
<br />
Nhưng thơ ca ra đời là để ngợi ca tình yêu, chứ không phải để ngợi ca sự học. Làm gần chục bài toàn nói về sự học mà vẫn chưa dám gửi cái bài duy nhất nói về “tình iu” của mình, con trai đâm nản. Con trai lại sợ giống ông Xuân Diệu lâm vào cảnh “Anh chỉ có một…bài thơ thứ nhất. Anh cho em và anh đã mất rồi!”, sợ lắm cơ!<br />
<br />
Sự đời đúng là khó lường. Một tháng sau khi bạn ếch bảo chán đọc thơ về sự học, còn con trai nản chí và nhận ra mình chỉ có thể trở thành nhà Toán học thôi, thì con gái vô tình đọc được bài thơ “tình iu” của con trai trong một dịp ghé nhà và ra tay dọn dẹp dùm hắn bãi chiến trường mang tên “bàn học”.<br />
<br />
“Ngày nắng…<br />
Mắt ai xoe tròn<br />
Mình ngẩn ngơ không hiểu<br />
Vì nắng hay vì mắt ai?”<br />
<br />
Cầm trên tay bài thơ, bao nhiêu thắc mắc được sáng tỏ. Con gái không ngờ mình vớ được một món…hời đến như thế, ôm bụng cười sằng sặc trước khuôn mặt thoắt xanh thoắt đỏ của thằng bạn thân. Cười xong, nhìn “nạn nhân”, con gái tự nhiên áy náy, chép miệng an ủi. “Nghe cũng...tạm tạm! Chỉ tội nghiệp ông, đọc giả bài thơ tình yêu là tui, người không được trông đợi!”<br />
<br />
“Cũng may là chưa gửi nó đi, vì tui và bạn í có lẽ chưa cần như thế!”. Con trai gãi đầu, thú nhận.<br />
<br />
Con gái kéo tay con trai, cười gian ác “Nếu không muốn tui đem photo phát cho mỗi người một bản, thì dẫn tui đi ăn bánh xèo để bịt miệng nhân chứng đi!”<br />
<br />
“Bà đúng là…!!!” - Con trai gõ đầu con gái - “ Kiểu này ế cả đời!”<br />
<br />
♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ <br />
<br />
Con Gái sau khi dán ảnh Kim Bum xinh trai đầy tường, khóc hết nước mắt khi coi Chuyện Tình Mùa Đông lần thứ tư lẫn nhét hình Lee Min Ho trong ví, đã tiến triển đến giai đoạn thầm mơ ước một ngày nào đó sẽ có một hotboy tương tự như thế xuất hiện.<br />
<br />
Và cái "ngày nào đó" chính là hôm nay khi cô chủ nhiệm dẫn một tên con trai cao ráo, da trắng bóc và sở hữu một nụ cười răng khểnh siêu dễ thương vào lớp giới thiệu. Con Gái thầm cảm ơn trời đã hiện thực hóa ước mơ của mình, có lẽ vì mình ăn ở có đức. <br />
<br />
Con Trai ngồi cùng tên Mặt Mụn và Kính Cận ở bàn cuối, đưa mắt ngó thành viên mới. “Không đẹp trai bằng…tao!” - Con Trai mở lời. “Con trai gì mặt láng o, không có nổi cái mụn!”. Chủ nhân của cái câu đó đương nhiên là Mặt Mụn, vừa lên tiếng đã nghe hàng chục đứa con gái khác nhao nhao nào là xời ơi, gì chứ nhiều mụn mà cũng tự hào, là mặt bị mụn mà cũng khoe! <br />
<br />
Một tháng sau ngày hotboy xuất hiện…. <br />
<br />
Sáng Con Trai dậy trễ. Không ăn sáng, không kịp ủi áo hay vuốt keo cái đầu lởm chởm, Con Trai chạy bằng vận tốc ánh sáng qua nhà Con Gái, vừa đi vừa hình dung khuôn mặt tái xanh lo lắng của Con Gái, thêm vào đó là khuôn mặt đỏ bừng của thầy giám thị, tất cả, trở thành động lực để chạy nhanh hơn, nhanh hơn…<br />
<br />
Bấm chuông liên tục, mẹ Con Gái chắc tưởng đứa hâm nào sáng sớm phá chuông nên tất tả chạy ra. “Con Gái đi học rồi cháu!”. Con Trai cắm đầu chạy tới trường, không ngừng thắc mắc Con Gái đến trường bằng gì, nhưng ít ra, nỗi lo lắng bây giờ chỉ còn là khuôn mặt thầy giám thị… <br />
<br />
Vào lớp vừa đúng chuông reo. “Ăn mừng bản kiểm điểm thứ 100!”, lũ bàn đầu nhe răng cười nhìn Con Trai trêu chọc. Mặc kệ tụi nó, phương châm của một người đẹp (tự tin nhân xét về bản thân) là không thèm để ý dư luận. Ngồi vào bàn, ngó sang dãy bên kia thấy Con Gái tỉnh bơ, Con Trai xòe ngón tay ra hiệu okie, hai đứa cùng ổn! Nguýt Con Trai một cái, xời, rõ là…con gái! <br />
<br />
Ra chơi. “Sáng bà đi học bằng gì?”. Con Trai dư biết là Con Gái sẽ bắt mình đền bằng một ly trà sữa to oạch bằng đúng tiền xe ôm. “Hotboy chở!”. Con Gái nói xong còn nhún vai, tỏ vẻ điều đó rất đỗi bình thường nữa chứ. Ngạc nhiên chưa? “Hotboy hả? Nó đâu có cùng đường nhà bà?” ”Ấy thế mà vẫn không phải ăn mừng 100 cái bảng kiểm điểm!” - Con Gái le lưỡi . Á, tự ái, ai lại đáp lại một lời hỏi thăm lo lắng chân tình của người ta bằng cái kiểu gây sự đó, Con Gái đúng là không đào đâu ra được một tí gì gọi là con gái! <br />
<br />
Hờn giận gì sao? Chắc tại hôm bữa Con Trai đùn đẩy Con Gái quét lớp, hay do hôm kia khen bạn thân Con Gái xinh phết, hay do hôm qua kêu anh Kim Bum của Con Gái dạo này xấu tệ? Hay do Con Gái mỗi tháng có vài ngày cư xử kỳ quặc? Hay là Con Gái…thích tên hotboy? Lý do cuối làm Con Trai bật cười, trời ạ, Con Gái này có phải là con gái như người ta đâu! Tự…an ủi, nhưng Con Trai vẫn mải băn khoăn với điều đó suốt giờ học. Thật kỳ lạ! <br />
<br />
Con Trai không hỏi, không thèm hỏi đâu. Càng phải tỏ ra cho Con Gái thấy là những ngày không bị Con Gái kèm cặp, Con Trai hạnh phúc tới thế nào. Có thể thoải mái xem phim HBO và dậy trễ (khuyến mãi là thoải mái…ký bản kiểm điểm mỏi cả tay), sau giờ học không phải về nhà ngay mà loanh quanh đi đá banh với Mặt Mụn, thích chí có thể cười toe toét với một nhỏ nào đó đi ngang mà không lo Con Gái ngồi sau bĩu môi “Nụ cười của ông vô duyên tệ!” <br />
<br />
Hôm nay Con Gái nghỉ học. Tan trường, mưa tầm tã, Con Trai chạy qua tìm Con Gái. Bác gái vẫn niềm nở “Trời ơi, cháu mắc mưa rồi, tội chưa, thương chưa. Vào đi cháu, ăn kem, ăn bánh, ăn trái cây gì không bác gọt nhé. Ngồi chơi, ngồi coi phim Hàn hay phim Mỹ gì không?...”. Không kịp đỡ! <br />
<br />
Đẩy cửa phòng, thấy Con Gái nằm im, mắt nhắm nghiền ở trên giường, nhìn tội nghiệp và mất hết vẻ gian ác thường ngày. Con Trai cúi đầu, ngó thật kỹ cái khuôn mặt ở bên mình mười năm nay. Từ ngày còn là một cô nhóc tóc ngắn củn mặc một cái váy màu xanh lam cho tới những năm cấp hai ngại ngùng khi giáp mặt. Và lột xác thành một Bà La Sát ngày hôm nay. Con Trai dõi theo Con Gái trong những bước trưởng thành, bên cạnh những thăng trầm buồn vui mang tên Con Gái, và “Bắt quả tang rồi nha, ông nhìn ngó cái gì đó?” <br />
<br />
Giật nảy mình, Con Gái bật dậy. “Bà làm gì lúc nào cũng ở thế chiến tranh vùng vịnh thế!” - Con Trai nhún vai -“ Qua xem bệnh tật sao? Ơn trời, vẫn còn la lối được!” <br />
<br />
“Sao thế? Mưa gió mà Tôm ghé nhà Rồng mần chi?” <br />
<br />
Cũng tạm an tâm là hỏi bằng cái giọng móc lò đó thì Con Gái chẳng có bất thường gì sất! E hèm một cái, chỉnh lại cổ áo, rồi Con Trai…ngồi im. Chuẩn bị kỹ càng mà vô nhìn cái khuôn mặt Bà La Sát đó là không thể hỏi nổi. <br />
<br />
“Qua hỏi tui sao không đi với ông hả?” - Con Gái vừa măm kẹo mút vừa ngó Con Trai. <br />
<br />
“Sao bà biết?” <br />
<br />
“Sao không biết?!” - Con Gái ngập ngừng nhìn mình - “Mà ông lo lắng hả?” <br />
<br />
Không biết Con Trai có nhầm lẫn không, nhưng vừa rồi khi đôi mắt nâu tròn xoe đó đưa sát mặt Con Trai chờ đợi, Con Trai cảm thấy có một chút gì tinh quái lóe lên, giả vờ nhún vai cười như cười một chuyện tào lao. <br />
<br />
“Tui hôm qua đi chung với hotboy vì phải đến trường sớm để họp Đoàn chuẩn bị tiệc 20/11. Mới có một ngày mà ông làm gì chộn rộn lên ghê thế?” <br />
<br />
Con Trai ngẩn ngơ, mặt đỏ bừng. Trước khi đấy cửa ra về, nghe Con Gái nói với theo “Qua điều tra xong thì yên tâm rồi nhé!”. Nói xong mặc kệ Con Trai có ý kiến gì không, Con Gái trùm chăn kín mặt, cười khanh khách. <br />
<br />
Con Gái gì mà…kỳ cục! Nhưng mà Con Trai cũng đang cười đó thôi, mai lại tiếp tục cuộc đời của một gã xe ôm tội nghiệp. Rõ khổ, rõ dại khờ… ♥ ♥ <br />
<br />
- Sưu tầm - </span>

Posted on Sat, 09 Jul 2011 13:36:09 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/67169-%e1%bb%9f-dau-do-minh-v%e1%ba%abn-c%e1%ba%a7n-co-nhau/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Nghiên cứu: Sự xuất sự chính mình maidinhdan 3 683 05-12-16, 11:04 AM
Bài mới nhất: thanhvanchi
  Nếu mình chỉ sống thêm đúng 1 ngày nữa thì mình sẽ ưu tiên làm gì hocaccess 8 2,483 25-02-14, 11:31 PM
Bài mới nhất: quanghoasla
  Mình chia tay rồi em nhé... True love 0 1,008 15-09-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  Vội vàng bước về phía không nhau... True love 0 546 15-09-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  sao chỉ một mình em là không đủ? True love 0 622 09-09-11, 06:08 PM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ