Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Rung động lần hai
#1
<span style='font-size: 15px;'><br />
Lam là một cô gái có ngoại hình không đến nỗi tệ, khá nữ tính, biết chăm chút cho bản thân, và có đam mê tìm hiểu mọi khía cạnh về tình yêu. Lam tự tin rằng, nếu biết yêu, nàng sẽ cư xử gần như hoàn hảo…<br />
<br />
Cuối tháng 5, những cơn mưa nhàn nhạt ùa về, mang theo gió và bụi. Khí trời oi ả, dù những hạt nắng đã tắt lịm và và gió luôn mang hơi ẩm từ phương xa… Lam vội vã khoác ba lô nhảy vội lên xe buýt để kịp chuyến xe muộn lúc chiều tà, giọng nói đều đều của giảng viên cứ ong ong bên tai mặc dù cô nàng đã cố gắng vặn hết volume trong earphone để nghe một bài hát ưa thích.<br />
<br />
Lam mở điện thoại ra theo một thói quen, nhìn vào xem có biểu tượng lá thư nho nhỏ ở góc trên màn hình không, mặc dù nàng biết rất rõ, sẽ chẳng có tin nhắn nào đến vào lúc này. Và nàng cũng không thích là người chủ động gửi tin nhắn hỏi han người khác.<br />
<br />
Nhìn ra bên ngoài, vài giọt mưa bé li ti tạt vào lất phất, cửa kính nhòe… Lam hơi nhớ Đăng, nhưng, theo một thói quen, cô không bộc lộ ra điều đó. Cũng 3 năm yêu nhau còn gì, việc lãng mạn dần đã trở nên không cần thiết khi lòng tin ở một mức độ vừa đủ để cả hai cảm thấy hạnh phúc và thoải mái dù đang ràng buộc nhau về tinh thần. <br />
<br />
Lam tự tin rằng mình quá dày dạn kinh nghiệm trong tình cảm, nên dù chuyện gì có xảy ra, Lam cũng giải quyết theo hướng tốt nhất. Cũng bởi vì thế mà Lam mới có thể giữ được Đăng lâu dài, dù trong thời gian yêu nhau có biết bao sóng gió…<br />
<br />
Mẫu người như Lam, không phải anh chàng nào cũng nhận ra. Ngoài cách ăn mặc phong cách, Lam không đặc biệt lắm so với nhiều bạn nữ khác. Không quá đẹp, không nổi bần bật, học hành bình thường, tính tình hơi khép kín. Nhìn vào thì nghĩ Lam hơi tẻ nhạt và đơn điệu. Nhưng tiếp xúc một thời gian dài, đặc biệt nếu để Lam nói về tình cảm, dần dà mọi người nể phục ngay. Đó cũng xem như một “năng khiếu đặc biệt”.<br />
<br />
Lam muốn một anh chàng yêu mình là điều không hề khó, nhưng thường thì Lam không thật sự có nhiều ấn tượng với họ, thường thì vô tình khiến trái tim ai đó tan chảy, Lam bỏ mặc họ với những cảm xúc chỏng chơ, để rồi khi Đăng phát hiện ra và cả hai chuẩn bị cãi nhau, Lam lại khiến mọi thứ bình thường trở lại bằng việc khiến những người theo đuổi cô ấy không còn thích cô ấy nữa.<br />
<br />
Lam là thế, bí ẩn, cuốn hút, hấp dẫn, và cũng thật tàn nhẫn ở khía cạnh tình cảm.<br />
<br />
Nhưng với Đăng, điều ấy lại hoàn toàn bình thường. Đăng yêu Lam vì cách cô nàng khéo léo trong việc “giữ lửa” cho tình yêu và chẳng bao giờ khiến Đăng chán, mệt mỏi hay bị ràng buộc. <br />
Đăng có dáng đẹp, gương mặt dễ nhìn và tính cách lạnh lùng hời hợt, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến biết bao cô nàng ngẩn ngơ rồi. Nếu Lam phải cần dùng “chiêu” mới có thể khiến người khác thích mình thì Đăng không cần làm gì cả mà những cô gái cũng tự tìm đến Đăng…<br />
<br />
Lam biết điều đó. Lam suy nghĩ nhiều về điều đó, đôi lúc rơi nước mắt trong đêm vì điều đó, nhưng rồi luôn tỏ ra bình thường trước mặt Đăng. Sự gắng gồng khiến Lam dần mệt mỏi, cô đã giấu điều đó suốt một thời gian dài và giờ gần như tình yêu trong Lam chỉ như một trái tim thủy tinh hoàn mỹ, được giữ cẩn thận trong lồng kính, không sợ rơi vỡ, không sợ có vết nứt… Nhưng điều gì hoàn hảo quá cũng có lỗi. Nó khiến ta mệt nhoài vì sống không thật với chính mình…<br />
<br />
<div class='bbc_center'>o0o</div><br />
Tối. Lam không cảm nhận được cái lạnh của cơn mưa ào ạt bên ngoài. Trong phòng hiện nay có thứ ánh sáng tím mờ và hương thơm nhẹ, lành lạnh phả ra liên tục. Một bản nhạc du dương len lỏi qua những bức màn nhung. Mọi người cặm cụi nhìn vào màn hình laptop của riêng mình, vài người ngồi ghế trò chuyện lịch sự, chẳng ai chú ý đến ai cả… Quán café tuy đông đúc nhưng không gian dễ chịu, yên tĩnh và khơi nguồn cảm hứng đến lạ thường<br />
<br />
Nhưng Lam mặc cho những tiếng buzz cứ vài phút lại reo lên. Cô nàng đang khéo léo quan sát một anh chàng đặc biệt, ngồi bàn đối diện, và ngồi một mình, giống Lam.<br />
<br />
Nàng điều khiển cảm xúc cực nhanh. Tính nàng vốn rất dễ rung động, nhưng nàng cũng hiểu rõ điều ấy chỉ là thoáng chốc và đôi khi không nên để thứ cảm xúc ấy tồn tại lâu.<br />
<br />
Anh ta quan sát nàng một cách công khai. Và nàng giấu được sự bối rối của mình.<br />
<br />
Anh ấy mặc chiếc quần jeans màu xám khói, áo sơ mi nâu, tóc hơi nâu và dường như đôi mắt nâu của anh ta thi thoảng nổi bần bật dưới ánh sáng mờ ảo quét vụt qua…<br />
<br />
<div class='bbc_center'>o0o</div><br />
“Anh đang làm gì vậy?” - Tin nhắn Lam gửi đến Đăng, sau 3 ngày không thấy Đăng liên lạc gì…<br />
<br />
1 tuần trôi qua…<br />
<br />
Và thêm 3 ngày nữa…<br />
<br />
Lam ngồi khóc trong quán café quen thuộc. Ngày nào Lam cũng ghé quán, quên đi rằng vẫn có một người đối diện cứ ngồi đó quan sát, Lam không quan tâm nữa… Bây giờ đầu óc Lam rối mù. Thà nói thẳng ra một sự thật gì đó, còn hơn là phải gặm nhấm sự im lặng đáng sợ suốt một thời gian dài. Lam muốn khóc lóc, muốn gọi điện liên tục, muốn sà vào lòng Đăng, muốn nói rằng nhớ Đăng nhiều lắm, nhưng liệu rằng Đăng có thật sự cần điều đó hay không…<br />
<br />
Lam nghe rõ một giọng cười nhẹ chợt bật ra, nhìn lên, Lam thấy Nâu (Lam gọi anh chàng ấy là Nâu chỉ vì màu nâu là đặc điểm để phân biệt hắn so với những anh chàng đẹp trai khác) đang nhìn mình, khúc khích cười. Tâm trạng đang bất ổn, Lam bực tức: “Cười gì hả?”<br />
<br />
“Viết cho mục cẩm nang tình yêu, kinh nghiệm đầy mình như thế, mà cũng phải có lúc phải yếu đuối vì tình cảm à” - Nói rồi Nâu chìa một quyển tạp chí cũ được treo trên kệ của quán café, chỉ vào bài viết của Lam, nháy mắt<br />
<br />
Lam sững người.<br />
<br />
“Cậu là ai, sao biết về tôi rõ như vậy…”<br />
<br />
“Tôi còn biết bây giờ Đăng đang làm gì nữa cơ” - Khi nói câu này, Nâu đã di chuyển chỗ ngồi. Hắn ngồi cạnh Lam, tiếp tục nhìn cô nàng, ánh mắt nâu sâu thẳm, như muốn truyền một thông điệp nào đó đã giấu kín từ rất lâu. Nâu chợt buồn, ánh mắt da diết quá, chân thành quá… Và đến lúc này, Lam không ngụy trang được nữa, cô nàng đỏ mặt, lắp bắp: “Tôi…sợ cậu rồi đấy, chàng trai trẻ ạ...”<br />
[Còn tiếp]</span>

Posted on Wed, 15 Jun 2011 14:22:58 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/66192-rung-d%e1%bb%99ng-l%e1%ba%a7n-hai/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Em đồng ý lấy anh chứ? True love 0 406 14-08-11, 11:07 AM
Bài mới nhất: True love
  Những tờ 500 đồng của mẹ True love 0 436 22-07-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  Một hành động của lòng nhân ái True love 0 426 14-07-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  Người yêu hợp đồng True love 0 353 12-07-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love
  Đồng xu trên gối... True love 0 597 08-07-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ