Đánh giá chủ đề:
  • 3 Votes - 2 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Friendship
#1
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'> <br />
- Đố mày tại sao người ta chỉ nói ông trùm mafia mà không phải là bà trùm? <br />
Câu chào buổi sáng của thằng Tùng bao giờ cũng độc đáo và... láo nháo như vậy. Nhưng Linh mặc kệ, nó còn đang say sưa trong cái gọi là “thế giới ẩm thực” với hai tay là hai cái bánh, lòng không ngớt ước ao giá như mình có... hai cái miệng thì sẽ năng suất hơn nhiều. Vả lại, nó còn những một ngày để giải câu đố của thằng Tùng cơ mà, vội gì. Lúng búng trong miệng đầy một mồm bánh, nó quay sang ê a với thằng Tùng: <br />
- ...âu...ố...ì....à...ê...ê...ậy? (câu đố gì mà ghê ghê vậy?) <br />
Đưa tay véo lấy một miếng bánh, à nói chính xác hơn là nửa cái bánh trước con mắt điên tiết của Linh, Tùng đắc thắng: <br />
- Thế mới hay chứ, hôm qua tao đã làm cháy nguyên cả một nồi cá kho chỉ để nghĩ ra câu này đấy! <br />
<br />
*** <br />
<br />
Tùng – là một thằng con trai thông minh nhưng hay nói linh tinh và cực kì vui tính. Linh phải công nhận rằng từ khi ngồi cạnh Tùng, cuộc sống của nó “thi vị” hơn nhiều. Linh giải thích rằng “thi” có nghĩa là thơ, những bài thơ ất ơ made- in- Tùng, kiểu như: Bạn Linh xinh xinh/ Dữ như chằn tinh/ Cả lớp phát kinh/... và “vị” có nghĩa là “ăn đủ vị”- Ngày nào hai đứa chả “hùn vốn” đầu tư cho cái bụng vài bữa no nê, vậy là đủ cả “thi” và “vị”. Tùng rất hay “sáng tác”, chuyên trị nghề sáng tác... câu đố ạ. Ngày nào nó cũng vác đến một bộ mặt đầy bí mật và mở ra một bộ mặt đầy “bật mí” thêm chút li kì khi giải đố cho Linh và lần nào Linh cũng phục lăn phục lóc câu trả lời của Tùng. Ví dụ như câu hỏi sáng nay, sau một ngày nghĩ đến nhũn cả não mà nhất quyết... tắc tị thì Linh mới quay sang hếch mặt chờ thằng Tùng giải đố và câu trả lời cực kì đơn giản: <br />
- Vì phụ nữ, ngay lập tức, sẽ vi phạm luật im lặng của mafia ngay, hehe (!!!) <br />
Và “Choách!”, nó bị cô bạn thân đang tự ái cùng mình thay cho cả nửa thế giới đập cả tập vở vào cái lưng dài ngoằng. <br />
<br />
*** <br />
<br />
- Buồn! <br />
- Buồn bắt con chuồn chuồn ngắt đầu cho đỡ buồn! <br />
- Chán! <br />
- Chán bắt con gián ngắt đầu cho đỡ chán! <br />
- Mày có thôi chọc tức tao đi không? – Linh gào lên. <br />
- Thì mày chỉ lải nhải mỗi buồn với chán thì tao biết đường nào mà an ủi – Tùng cười – Thế mày làm sao vậy? <br />
- Tao cũng chẳng biết - Linh thở dài thườn thượt – tự dưng thấy buồn buồn thôi. <br />
- Không sao thật hả? – Tùng ngó vào mặt Linh <br />
- ừ, tự nhiên thôi! <br />
Nheo mắt nhìn khuôn mặt bí xị của Linh, Tùng nhẩn nha: <br />
“Rắc rối tuổi dậy thì <br />
Đang ngồi cười hì hì <br />
Bỗng lại khóc tỉ ti <br />
Đang là người rất ky <br />
Nay lại tiêu phung phí <br />
Những thay đổi bé tí <br />
Đang xáo trộn từng li <br />
Trong những người dậy thì <br />
Ai cũng vậy, sợ chi? <br />
Mày cứ cười lên đi” <br />
Bài thơ... ca hò vè đúng như một câu thần chú nếu ví thằng Tùng là Alibaba, như thể Tùng vừa hô “mồm ơi mở ra” thì mồm con Linh mở ra thật. Nó khoe với thằng Tùng một nụ cười “toe toét như hoa hoét” và nghênh mặt: <br />
“Mày nói thật chí lí <br />
Mình đi ăn, ukie?” <br />
Cả hai đứa phá ra cười và lôi nhau xuống căng tin trước vẻ mặt đầy quả quyết của bọn còn lại trong lớp rằng nên tống bọn này vào... Trâu Quỳ càng sớm càng tốt. <br />
<br />
*** <br />
<br />
Thế rồi bỗng dưng Tùng nghỉ học. Ngày thứ nhất: Linh yên chí rằng thằng này ngủ nướng, rồi tặc lưỡi nghỉ nốt cả buổi. Ngày thứ hai: Linh đoán già đoán non thằng này về quê thăm bà. Đến ngày thứ ba thì trong lòng Linh đang có ngọn lửa cháy lách tách. Tệ một nỗi ngọn lửa ấy rất... được gió, dần dần nó trở thành một... vụ hoả hoạn trong lòng Linh khiến Linh phải lao đến ngay chiếc điện thoại khi vừa bước chân vào nhà. Những hồi chuông chờ đợi đến sốt ruột vang lên, không ai nhấc máy. Bất chấp cái sự tiếc tiền thường ngày, Linh bấm ngay số di động của Tùng, ơn trời, đầu dây đằng kia vang lên tiếng “Pronto!” quen thuộc. <br />
- Sao mày nghỉ học? – Linh gắt, cố che giấu vẻ mừng rỡ vì rút cục đã túm được thằng bạn vàng. <br />
- à, ờ... tao có việc bận – Tùng trả lời ngớ ngẩn như bị ép cung <br />
- Bận gì? <br />
- Quan trọng! <br />
- Thế bây giờ mày đang ở đâu, tao gọi về nhà mày mà không ai nhấc máy? <br />
- Tao ở... ở... <br />
Linh nghe rõ tiếng nuốt nước bọt khan của Tùng và rồi nó bỗng hắng giọng, chuyển tông: <br />
- Tao... đố mày nhé? <br />
- Đố cái gì? <br />
- Đố mày “mẹ” còn gọi là gì nữa? <br />
- Là... – Linh ngơ ngác – là... má <br />
- Còn nữa! <br />
- Là “bầm”. <br />
- Nữa đi! – Tùng bắt đầu hứng khởi. Trở về với thói quen là “người giải câu đố” bao giờ nó cũng có cảm giác phấn khích và hồi hộp y như đang tặng một món quà cho ai đó và chờ đợi phản ứng của đối phương. Bây giờ cũng vậy, nó bắt đầu hăng tiết vịt với con Linh: <br />
- Còn nữa đấy! – Tùng hào hứng <br />
- Để tao nghĩ xem nào! – Linh cũng bị cuốn vào câu đố của Tùng – Còn nữa mà, à... là “u” <br />
- Đấy – thằng Tùng cười reo lên “khoái chí” – tao bị... mổ u. <br />
Linh há hốc mồm sững lại. Tùng cũng đột nhiên im lặng, cảm giác sợ hãi lại ùa về chiếm lấy chỗ của tiếng cười vừa lặng lẽ bỏ đi. Tùng sợ lắm chứ, nó muốn khóc oà lên với Linh. Nhưng không hiểu sao, Tùng lại kìm được... <br />
<br />
*** <br />
<br />
Người ta đẩy Tùng đi giữa hành lang dài hun hút của bệnh viện. Tùng nằm và nhìn lên khuôn mặt nhoè nhoẹt nước của Linh, nó thì thào: <br />
- Linh à, đừng lo, tao có một người bạn rất thân và tao đã tự hứa là tao không thể bỏ người đó mà đi được. Tao... đố mày người đó là ai? <br />
Linh lắc đầu, nó không trả lời vì nó không nghe được gì trong tiếng khóc nấc lên của chính mình, nó không nghĩ được gì khi đầu óc đang trống rỗng kiệt quệ và không hiểu được tại sao lúc này Tùng vẫn còn đố nó. Chiếc băng ca đẩy Tùng trượt nhẹ vào cánh cửa có hai chữ “PHÒNG MỔ” xanh lè. Trước khi bị che khuất bởi chiếc cửa trắng đục đáng sợ, Linh vẫn kịp nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Tùng đang nhìn mình, nở một nụ cười nhẹ sau câu nói yếu ớt vọng lại: <br />
- Người đó là mày đấy, Linh ạ! <br />
Đúng lúc đó, một tia nắng hiếm hoi lọt qua được bức tường của bệnh viện bắt nhảy nhót lung linh trên cánh cửa vừa khép lại. Và Linh tin biết bao rằng chẳng bao lâu nữa, Tùng sẽ lại bước qua cánh cửa đó và trở về với nó. <br />
Chắc chắn là vậy!</span></span>

Posted on Sat, 18 Dec 2010 14:25:58 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/59562-friendship/
Reply
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ