Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Những đám mây kẹo bông
#1
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span> <span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Mọi người gọi tôi là Si. Tôi đón nhận nick name đó bình thản. Nhưng Minh thì không. Cô bạn thân nhảy dựng lên sẵn sàng chiến đấu với bất kì ai thốt cái từ đó ra để gội tôi. Nó suốt ngày hục hặc tôi :</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Phải phản kháng tụi nó mới không gội như vậy nữa. Hiểu không ?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Nhưng gọi vậy cũng có sao ?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Tụi nó mỉa mai mày, mày không thấy sao ?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Cuộc đối thoại sẽ diễn ra liên tụ và bất tận nếu tôi trả lời « Không ». Tôi không biết phải làm sao với con bạn bình thường hiền lành nhưng đụng chuyện này thì lại ngang ngược khủng khiếp. Vừa lúc đó, cái người mà tôi không thể làm ngơ đi ngang. Linh cười với tôi, và liếc nhìn bộ dạng hung thần của Minh dè dặt. Tôi bất giác đờ ra nắm tay Minh. Nó nhìn cái mặt thảm thiết của tôi trong nửa phút rồi cười khinh :</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Thích thì cứ nói, dễ như ăn kẹo bông. Mày không nói là tao nói à.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Minh ghét nhất là con trai khi yêu mà bản lĩnh thiếu thốn. Nó không chấp nhận được chuyện thằng bạn nối khố lại đi trồng si một người trong suốt cả năm ròng àm chưa một lần dám thổ lộ. Tôi mặc kệ Minh, rồi nó sẽ hiểu, khi nó thích một ai đó. Bất giác tôi mong ngày đó sẽ đến thật nhanh.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Sau đó, Minh cư xử khác với tôi, những lúc thế này tôi biết nó giận. Khi tôi ném mẫu giấy cho nó trong giờ học, Minh làm như không nhìn thấy. Minh không nhờ tôi chở đến trường nữa. Minh đưa tay chào tôi buổi sáng thay cho một cái vỗ vai. Minh vào thư viện thay vì ngồi nhìn mây trời với tôi. Nó cảm ơn khi toi mua nước cho nó. Minh làm tôi phát điên vì cái kiểu giận hờn trẻ con đó. Trong mắt mọi người, Minh có thể là một cô bạn cá tính và thẳng thắn. Còn với tôi, Minh là cô bạn mê kẹo bông gòn con nít, tính tình không hẳn thế này cũng không hẳn thế nọ. Có những lúc nó quả quyết và cứng rắn làm tôi sợ. Lại có lúc nó trẻ con và lắm trò không cách nào chiều chuộng được. Cũng may Minh không giận ai lâu bao giờ.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Một hôm, nó quẳng kẹo bông gòn xuống và bảo :</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Bốn ngàn</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Chúng tôi cùng cười xí xóa.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi đón sinh nhật bằng một bữa tiệc nhỏ. Mọi người lần lượt hát tặng tôi trừ Minh. Nhưng tôi không còn đủ bận tâm để chấp, tôi vừa được nắm tay và hát chung với Linh. Bạn ấy cười với tôi nhiều lần làm tim tôi muốn vỡ. Và không bao giờ trong đời tôi có thể quên được lúc Linh thì thầm vào tai tôi, dường như trong khoảng khắc, bạn ấy đã chạm nhẹ vào má tôi. Tôi đỏ ửng mặt. Vui sướng ngây ngất. Hạnh phúc ngẩn ngơ đến mức quên cả buổi tiệc rộn ràng.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Mày sao thế ? Minh vừa nhéo tôi vừa hỏi. Tôi kể cho Minh nghe. Tôi chưa bao giờ giấu nó điều gì. Minh ngồi nghe rất yên. Lắm lúc nó lại gật gù. Nó nhìn tôi đăm đăm và lơ đãng nói như chẳng để ai nghe.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Mày si quá rồi bạn ạ ! Nó dúi vào tôi một mớ kẹo bông gòn bồng bềnh. – chúc mày tuổi mới ngon lành như những đám mây.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Nói rồi, Minh bỏ về chẳng thèm mở quà phụ tôi như mọi lần. Tôi ăn kẹo và ngủ thiếp giữa đống quà. Tôi quá mức hạnh phúc với món quà còn ửng trên má.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi bắt đầu hẹn họ với Linh sau đó. Minh không có ý kiến gì. Thậm chí nó còn gọi điện xin mẹ cho tôi ra ngoài mỗi khi có hẹn với Linh. Mọi chuyện đều êm đẹp. Tôi và Linh ngày càng hiểu nhau hơn. Minh và tôi thì vẫn rất khăng khít, mặc dù chúng tôi không suốt ngày kè kè như xưa nữa.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Đến một ngày, tôi gọi cho Minh định xin lỗi vì mải chơi với Linh mà quên mất hẹn. Nhưng đầu dây bên kia là một chàng trai, cậu ta giải thích gì đó, nhưng tôi lúc ấy không còn hiểu phức hợp cảm cúc của mình nữa là. Suốt đêm, tôi trằn trọc suy nghĩ mọi trường hợp, càng tự biện hộ, tôi càng nhận ra mình đuối lý.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Minh, mày không giấu tao điều gì chứ?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi nói như hụt hơi, trong lòng phấp phỏm những cảm xúc kỳ lạ. Nhưng nó chỉ nhún vai.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Bớt vớ vẩn đi, tao đang bận.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Nói xong, Minh lại ôm đống sách biến vào thư viện. Dạo này nó ít nói và hay tránh mặt tôi như vậy. Trong lòng tôi toác ra một hố rỗng. Tôi không thể tin là nó lại bí mật với tôi chuyện đó. Toi cũng đã có ngại ngần gì mà kể với nó tất cả nỗi niềm đâu. Hay là, còn bao nhiêu điều nữa Minh cũng chưa từng nói với tôi?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi đem tất cả ấm ức, tò mò kể cho Linh nghe. Ban đầu bạn ấy thoáng cau mày. Tôi nghĩ là bạn ấy khó chịu. Nên tôi không dám nói gì nữa. Tôi cảm thấy rất hoang mang, những dự cảm xa lạ làm tôi rối loạn.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Dạo này Minh hay yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Không chỉ tôi nhận thấy điều này, mọi người cũng xì xầm bàn tán</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Tớ cá là cô nàng tim gỗ nhà mình đã bị sau nắng.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Xóm nhà lá lớp tôi kháo nhau. Thậm chí, có đứa còn thường xuyên cố gắng moi móc thông tin từ tôi. Với danh nghĩa là bạn thân nhất của Minh, tôi làm thất vọng tất cả những đôi tai tò mò với hai chữ “Không biết”. Mọi người không tin tôi. Không ai biết, tôi còn tò mò hơn họ gấp ngàn lần.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Những câu hỏi chiếm lấy đầu óc tôi. Tôi cãi nhau với Linh lần đầu tiên cũng vì vậy.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Rõ ràng là cậu không hề nghe tớ nói.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Linh bắt đầu bực bội. Tôi bối rối vô cùng.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Tớ xin lỗi.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi không thể nói được gì nhiều hơn thế. Tôi không thể nói với Linh rằng tôi đang mải suy nghĩ về Minh, về những điều nó không chia sẻ cùng tôi. Bất chợt tôi thấy dọc cuối hành lang, cậu bạn cao nghều đang cố bước thật chậm theo sau cô bạn bé con của tôi. Tất cả ý nghĩ bị cuốn theo hai người họ, tôi quơ lấy một lý do chào Linh rồi chạy thật nhanh qua sân trường. Cậu bạn ngạc nhiên nhìn tôi, cậu bối rối đưa cặp lại cho Minh rồi nói rất nhỏ:</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Mai lại gặp</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi không bình tĩnh được hỏi ngay.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Ai thế?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Đội trưởng đội bóng, biết mà còn hỏi.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Nói rồi Minh rảo bước. Tôi đứng khờ, ừ tôi biết cậu ấy, nhưng tôi muốn biết cậu ấy là gì với Minh kia. Tại sao bạn không nói gì với tôi cả?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Sau đó là những ngày thật khó chịu, tôi cứ phân tâm mỗi khi thấy Minh mơ màng nhìn ra của sổ xem cậu bạn chơi bóng. Tôi cảm thấy có cái gì đó nghèn ngẹn ở tim mình, vừa tức tối, vừa bối rối và lo lắng. Tôi cảm thấy mình như đang bị cướp mất đi một điều gì thân thuộc lắm. Một khoảng trổng vô định làm tôi hoang hoải. Tôi hình dung ra đủ thứ. Tôi thấy Minh xa quá. Khi nhìn vào nó, tôi không thấy sự thân thiết đã và luôn có, tôi chỉ thấy những điều nó chưa nói với tôi và hình ảnh cậu bạn mà cả trường đang đồn ầm lên là một cặp với Minh. Tôi không hiểu chính mình đang nghĩ gì. Tôi không thể bình thản chờ đợi thời khắc những cảm xúc lắng lại và những suy nghĩ sáng suốt quay về. Tôi hoàn toàn bị rối trí, tôi quay cuồng và buồn bã. Một nỗi buồn kỳ cục vô cớ như vậy.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Si à, dạo này cậu sao sao ấy?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Linh nói khi nhìn khuôn mặt ủ dột của tôi. Tôi không biết trả lời như tếh nào, dạo này tôi chẳng muốn nói gì cả. Tôi quen thói lơ đãng nhìn những đám mây. Chúng thật xinh đẹp trong ánh nắng mùa xuân ngai ngái.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Tớ có một vấn đề. Cậu không thích nghe đâu.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Phải nói thì mới biết chứ? Như vầy tớ cũng đâu có thích thú gì?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Linh nói đầy kiên quyết. Hòa thêm với cơn gió làm lòng tôi hơi mềm và thèm chia sẻ.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Minh có bạn trai. Và tớ rất khó chịu. Không hẳn là vì nó không nói gì với tớ cả, mà hơn thế nữa, tớ không hiểu tớ nữa, tớ cáu bẳn và cảm thấy bị cướp mất Minh.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi nói thật nhanh như thể dừng lại thì mình không thể tiếp tục được nữa. Nói xong câu ấy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Linh hơi cau mày. Tôi biết ngay là bạn ấy khó chịu mà. Tôi bất giác thở dài. Đám mây xinh đẹp kia vừa nãy đã trôi đi đâu mất rồi?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Này, không phải là tớ khó chịu đâu. Tớ hiểu cảm giác đó mà.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Linh giải thích như vừa đọc được suy nghĩ trong tôi. Bạn ấy đặt tay lên vai tôi.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Lần đầu tiên anh tớ có bạn gái, tớ cũng cảm thấy mất mát đến phát điên lên vậy đấy.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Linh thì thầm vào tai tôi. Một khoảnh khắc nào, bạn ấy lại khẽ chạm vào má tôi. Sau đó Linh rời đi. Tôi ngẩn ngơ nhìn theo. Trời chưa vào mưa, mây lững thững. Tôi ngộ ra một điều gì đó từ rất sâu. Những đám mây vẫn bay không hề dừng lại. Những đám mây hình kẹo bông gòn, hình mắt kính của Minh, hình đuôi tóc lúc lắc của Minh và hình trái tim tôi đang đập. Có phải những đám mây đang cố nói điều gì không?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'><img src='http://d.f1.photo.zdn.vn/upload/original/2010/02/12/8/1265937756517532644_574_574.jpg' alt='Posted Image' class='bbc_img' /><br />
</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tối đó tôi suy nghĩ rất nhiều về điều Linh nói. Tôi nhớ ngày nhỏ Minh giành kẹo bông gòn với tôi. Lúc đó, tôi cảm thấy Minh đang xâm phạm vào thế giới của tôi và kẹo bông. Minh ăn chúng ngon lành làm tôi ganh tị,làm tôi cảm thấy mất mát, kẹo bông của riêng tôi bị Minh chia sẻ. Có phải trong lúc này đây, cậu bạn kia đang đóng và Minh cướp giật, còn Minh thì vào vai kẹo bông không? Những đám mây nháy mắt với tôi trong nền trời tối sẫm. Tình bạn của chúng tôi xinh đẹp và bồng bềnh như những đám mây, bay qua, bay qua, tự tôi nghĩ ra hình thù cho chúng. Tôi không thể nào cột giữ những đám mây trôi. Mọi vật luôn biến chuyển. Cũng như tình cảm của chúng ta vậy.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Linh rủ tôi đi xem phim “Toy story”. Tôi đắm chìm trong câu chuyện. Có lẽ, Minh là con búp bê cũ kỹ thân yêu, luôn ở bên cạnh tôi nhưng tôi không trân trọng đầy đủ. Cho đến khi có người nâng niu nó, thì tôi lại ích kỷ và lồng lộn muốn giằng lại. Sẽ chảng có yêu thương nào xa ta nếu là còn yêu thương cả. Tôi đã thiếu sáng suốt rồi. Tôi chẳng hề mất Minh, cái tôi đánh mất chính là yêu thương vô tư của mình.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Sáng, tôi đợi trước cửa nhà Minh, nó ngạc nhiên nhìn tôi. Cũng lâu rồi tôi không đến tận nàh chở nó đi học nữa. Tôi phì cười trước cái mặt thộn ra ngớ ngẩn của Minh và thúc giục.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Nhanh, tao chờ lâu lắm rồi đó.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Minh leo lên xe.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Định nhờ vả gì hả?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Hừ, đồ tim gỗ, cảm động đi chứ?/</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> Tôi càu nhàu. Minh viết viết lên lưng tôi. Tôi cố gắng cảm nhận từng con chữ. Chúng tôi vẫn thường nói với nhau bằng cách này. Tiếng cảm ơn chân thật trên da. Những đám mây mỉn cười nhìn chúng tôi. Tôi đoán chúng sẽ có hình xe đạp hay dịu dàng hơn là hình những ngón tay non. Cậu bạn của Minh đi ngang vẫy chào. Tôi bỗng nhận ra mình không còn khó chịu với cậu bạn ấy nữa. Cảm giác rất bình nhiên. Tôi mỉm cười đáp lại và thấy trái tim mình vừa trút đi gánh nặng</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Vì sự đáng yêu của mày, tao sẽ nói cho mày một bí mật. Minh chậm rãi nói – Thật ra tao rất ghen tị với bạn Linh của mày. Tao cảm thấy bị bỏ rơi. Rất trống vắng và nặng nề. nên tao cố tình làm cho mày nghi tao có bạn trai coi mày có tò mò, tức tối gì không đó thôi. </span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi bật cười. Chúng tôi đúng là bạn thân, cảm nhận mọi thứ cũng rất hợp nhau.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Vậy thì mày thành công rồi bạn hiền. Tao gần như phát điên lên.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Minh cười. Nụ cười buổi sáng.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Nhưng mà mày không thích cậu ta một chút nào sao, cũng dễ thương mà!</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi bất chợt hỏi và nhận thấy sự bối rối hiếm có trong mắt Minh. Gò má nó bắt đầu ửng lên. Nó đập đập tôi.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Ghét mày lắm, toàn hỏi khó thôi.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Tôi bật cười và nhại lại giọng điệu của nó.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>- Thích thì nói, dễ như ăn kẹo bông. Mày không nói là tao nói à?</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'>Đám mây xa bỗng biến thành kẹo bông hình tim, thầm thì những lời yêu dịu dàng.</span></span><br />
<br />
<span style='font-size: 17px;'><span style='color: #800080'> </span></span>

Posted on Sat, 03 Sep 2011 04:53:20 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/69400-nh%e1%bb%afng-dam-may-k%e1%ba%b9o-bong/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Những điều cậu đã dạy cho tôi. True love 0 823 02-10-11, 11:09 AM
Bài mới nhất: True love
  Có những chuyện tình thế đấy... True love 0 810 22-09-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love
  Có những lời hứa True love 0 681 18-09-11, 11:05 AM
Bài mới nhất: True love
  Em sẽ là ...............1 chiếc bóng! True love 0 1,082 05-09-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love
  “Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh” True love 0 461 05-09-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ