Đánh giá chủ đề:
  • 4 Votes - 4.75 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Một chút lang thang...
#1



Đi làm về, nó thường tha thẩn buông trôi đầu óc - bởi vì bao giờ nó cũng đã mệt rủ người mới đứng vậy, và bao giờ rồi nó cũng sẽ có vài việc phải tiếp tục sau bữa cơm....

Ừ thì mệt! Ừ thì tha thẩn cho rủ bớt căng thẳng mệt mõi, cho quên đọan đường dài, đầy ổ gà, ổ voi và lô cốt. Đọan đường quen thuộc đến độ nó đi thành phản xạ, đến độ cứ lủi vô những cái đường bị bít lối để làm cống mà hồi sáng đã phải vòng ngược ra... Ui trời, đầu óc nó dạo này sao á.

Chỉ có một đọan đường ngắn mà thường có thể lôi kéo nó trở về với thực tại để thưởng thức, không phải vì đường phẳng lì không kẹt - mà giờ kiếm được đọan nào như vậy cũng khó mà, nên cái thói quen chờ đợi điều đó cũng đã từ bỏ lâu rồi. Nó thích vì nơi đó nó đi ngang qua một quán bán hoa, đèn ướp mùi hương nhài thơm phức - cái hương thơm bao giờ cũng làm cho tâm hồn, suy nghĩ nó trở nên thanh thản vô cùng. Đi tới một chút là mùi sầu riêng...

Nó không phải là đứa thích ăn sầu riêng lắm đâu. Nhưng sầu riêng đối với nó có nhiều chuyện để kể lắm. Có cả những chuyện mà nó được nghe kể từ thời Ba Mẹ nó...yêu nhau nữa cơ...

Cắn múi sầu riêng dày cơm ngập cả răng, nó chợt bật cười khi nhớ tới anh bạn cùng cơ quan. Kể cũng ngộ, cơ quan chia phe ra, mấy chị thì thích mê sầu riêng, có mấy anh thì lại sợ cái mùi kỳ cục khó chịu ấy. Có hôm tranh cãi, một chị bị chọc tức bí quá, biểu: có muốn chiều nay tui mua sầu riêng đem vô phòng ăn hôn? Thế là anh bạn im ru. Trời ạ, ai mà biết được, mấy bà chừng giận biết đâu làm thiệt thì có mà nghỉ phép...

...Lạ nhỉ, cũng là sầu riêng, sao lại có người tận hưởng sự mềm mại, ngọt ngào, béo ngậy... Cắn một miếng nghe thơm nức - lại có người không thể chịu đựng được cái mùi ấy, nói chi là ăn để cảm nhận nó ra sao...

...Cũng lạ, khi cùng con đường gồ ghề, ổ gà ổ vịt, kẹt xe khỏi nhúc nhích, thiên hạ bực bội càm ràm, cằn nhằn như rươi - lại có người tha thẩn đủng đỉnh thả hồn ở đâu như bị dòng người cuốn đi chứ không phải họ đi (chắc như nó quá...)

....Và cũng là cuộc đời, sao có người có được việc làm tốt, công ty hỗ trợ, cho đi học hết khóa này tới lớp nọ - vậy mà cứ càm ràm sao cứ phải thế này, sao không là thế khác, sao bà sếp khó tính (trời ạ, sếp mà dễ tính chắc mấy nhân viên lười trốn việc hết ). Còn có người cứ thỏai mái chấp nhận, vui vẻ làm, không thèm so đo tính tóan chi mệt ngừơi. Sao mà nhìn họ thư thái ghê đi, không như nó tối ngày cứ như việc đuổi sát bên người á...

Ừ nhỉ! Ngày mai trời có sập đâu...

...Ôi! Sầu Riêng... (viết hoa hay không hoa nhỉ?!)
Chữ ký của Hạ Vàng rose Nhắm mắt bên người để mộng trôi
Cho em thanh thản giấc mơ đời
Không vướng bận sầu, không lo lắng
Yên bình một cõi dấu yêu ơi!good luck
ღღღღღTài sản của Hạ Vàng (View All Items) ღღღღღ
Reply
Những người đã cảm ơn Noname
#2
MÌ GÓI


Nó nhấn nút send email rồi tắt máy. Quả là một ngày quá mệt mõi đối với nó, sức người có hạn, và sức chịu đựng của con người cũng không thể vô đáy…

Một buổi sáng ứng phó với hàng trăm câu hỏi từ đủ mọi phía cho bài trình bày phân tích sáu tháng đầu năm. Trưa chỉ có đủ thời gian cho nó vừa nhai mì sống vừa chuẩn bị dữ liệu để tý lên trình bày với Sếp Tổng. Chiều ở lại làm cho nốt cái báo cáo tháng đã tới hạn nộp…

Dù đã bao nhiêu lần đối diện những chuyện này – thậm chí trong cuộc họp phân tích hàng tháng, vậy mà nó vẫn cứ bị bất ngờ, những cái bất ngờ mà nó vẫn không thể hiểu được: hai mặt của một con người - hàng ngày và lúc lên “thớt”. Chị Thư ký bảo nó: bộ lần đầu mi bị sao mà cứ như từ hành tinh rớt xuống, có vậy mà không hiểu ah?

Ừ thì nó không hiểu, mà làm thế nào hiểu được!. Một chuyện không ai đi xuống giải quyết được, bản thân nó cũng biết không có cách nào vì đó là quy định của nhà nước, cho dù vô lý. Cho đến khi nó trực tiếp xuống để xem tình hình thì mới phát hiện ra vẫn có cách giải quyết khác. Đối với nó đó cũng là chuyện bình thường mà nó vẫn phải làm, nên nó cũng không chú ý lắm. Vậy mà hôm nay nó bị Sếp Tổng hỏi, vì người ta bảo nó không báo cáo chuyện đó. Ui trời!

Không báo cáo làm sao nó có thể giải trình được lý do tại sao đã trúng thầu vẫn không có doanh số? Không báo cáo sao họ biết được mà đi xuống đó mấy lần để tìm cách giải quyết. Mãi lần mới đây cùng đi xuống dưới với nó, họ vẫn hỏi nó cách giải quyết, và nó cũng trả lời thẳng là nó không biết, phải xuống nói chuyện trực tiếp thì mới mong tìm ra cách. Đáng lẽ khi giải quyết xong nó phải được khen – dù nó chẳng quan tâm, thì nó bị lên án!. Lên án vì nó đã không tìm cách giải quyết sớm hơn? Lên án vì nó không quan tâm chăng khi mà đây là chuyện chung, mà nó vì cố gắng hạn chế chi phí đi lại không cần thiết để P&L không bị âm? Lên án vì nó lo cho 30 SKUs, nên quên lãng 1 SKU mà hãng ưu ái tuyển riêng hẳn 1 PM chăm sóc? Nếu nó không tìm được cách giải quyết như họ thì sẽ là bình thường, thì đã không bị báo lên Sếp Tổng?

Họ làm marketing, họ quyết định tất cả hoạt động, cả target cũng top-down. Vậy mà giờ họp, họ hỏi ngược nó sao phân target cho vùng thấp so với tiềm năng. Vậy là không khuyến khích nhân viên (mà dùng từ demotivation mới ghê chứ). Lúc ra khỏi phòng họp, Sếp tức bảo nó: sao em không nói thẳng rằng ông phải hỏi lại nhân viên của ông, tại sao lại làm việc phân tích đánh giá một cách vô trách nhiệm khi đưa target? Anh cũng bảo nó: khi họ không làm được mà em làm được cứ nói thẳng cho họ quê để lần sao họ hết dám nhiều chuyện. Mà nó cũng tức – đây cũng đâu phải lần đầu…

Nhưng rùi nó chỉ cười trừ với Sếp, và trả lời anh: tính em nó vậy rồi, có muốn thay đổi cũng hông biết nói sao cho họ quê. Mà em cũng không muốn thay đổi mình đâu anh!. Anh chỉ cười: Uh, anh cũng muốn vậy! (Hết biết! rolling eyes)

Vậy mà chỉ cần bước ra khỏi phòng họp, họ đã cười tươi roi rói cám ơn nó, vì họ hãnh diện với cái doanh số đứng hàng thứ 4 tòan thế giới, và họ mong sẽ vượt lên đứng hàng thứ 2 trong thời gian 1-2 năm tới (oh, my God!). Trời ah, lần đầu tiên nó – một kẻ khờ khạo dễ tin lòng tốt con người – cảm thấy giả dối vô cùng. Nó cảm thấy mệt mõi khi chút nữa phải ngồi đối diện với họ trong bữa tiệc tối mà họ gọi là tiệc chúc mừng. Và lần đầu tiên nó can đảm để viết cái email: I’m so sorry when I couldn’t join the congratulation party …

…Nó nhẹ nhõm send email rồi đứng lên, về nhà ăn…mì gói – vì nó đã báo cắt cơm hồi sáng rùi crying – và để thấy thấm cái câu …

rose Đường đi một mình vì có những quãng đời không ai muốn đi với mình, mình vẫn phải đi rose
Chữ ký của Hạ Vàng rose Nhắm mắt bên người để mộng trôi
Cho em thanh thản giấc mơ đời
Không vướng bận sầu, không lo lắng
Yên bình một cõi dấu yêu ơi!good luck
ღღღღღTài sản của Hạ Vàng (View All Items) ღღღღღ
Reply
Những người đã cảm ơn Noname
#3
Những chuyến đi dài…

Nó vẫn thường tranh thủ thời gian trên xe để làm việc. Khi thì điện thoại sắp xếp trước các cuộc hẹn, khi thì thảo luận kế hoạch sắp tới - sau những thông tin vừa có được, khi thì giải quyết những mâu thuẩn phát sinh – bao giờ cũng có trong công việc… Thường là lúc kết thúc chuyến công tác sau khi đã có định hướng để lên kế hoạch sắp tới, trên đường trở về nó vẫn thường dành thời gian cho riêng mình, một mình!

Nó vẫn thích đi công tác một mình. Có nhiều lý do, nhưng một trong những lý do là nó chỉ muốn một mình. Hihi, nói nghe có vẻ vô lý, nhưng nó rất thèm thời gian được ở một mình – không bận lòng hay cần phải quan tâm xã giao khác ngoài chính mình.


Nó thả người theo quang cảnh về khuya. Chặng đường dài 5 tiếng đồng hồ tới thành phố chắc phải 2-3g sáng. Mặc kệ, nó thích về nhà hơn là phải ở lại một đêm khách sạn. Anh tài xế biết ý nó cũng yên lặng để mặc nó thả hồn theo nhạc…

Nhìn nó trong công việc, chắc không ai hình dung được nó những lúc thế này. Đôi khi nó cũng không hiểu nổi bản thân.

Trong công việc, tính nó thích rõ ràng, gặp gút mắc là nó phải đi tìm hiểu đến cùng để có câu trả lời: được hay không, và có kế hoạch tiếp theo ngay tại chỗ, vì nó đâu thể đi hoài chỉ vì một vấn đề. Đi với người khác, nó bao giờ cũng hay bị cản trở, vì người ta cứ lừng khừng, không rõ ràng và giải quyết lớt phớt cho qua chuyện chờ ý kiến cấp trên. Và điều quan trọng là khi về, nhân viên tại nơi đó phải là người đối đầu với câu trả lời , mà cuối cùng nó vẫn bị lôi ra để giải quyết. Ai cũng có lý do chính đáng, nhưng nó nhắm không thể xin được là “say no” liền để còn bàn cách khác....

Trong công việc tính nó dứt khoát là thế...vậy mà... đôi khi... nó lại không thể suy nghĩ quyết định được gì...

Trôi không thể tin được....

...Nó vẫn thích nhất là nhìn mưa rơi ngoài kia...

17.09.2010

Chữ ký của Hạ Vàng rose Nhắm mắt bên người để mộng trôi
Cho em thanh thản giấc mơ đời
Không vướng bận sầu, không lo lắng
Yên bình một cõi dấu yêu ơi!good luck
ღღღღღTài sản của Hạ Vàng (View All Items) ღღღღღ
Reply
Những người đã cảm ơn Noname , haquocquan


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Lãng đãng mưa Noname 3 1,797 30-06-13, 09:45 PM
Bài mới nhất: Hạ Vàng

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ