Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Vì Sao Mắt Em Buồn
#1
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Với gã, em chẳng khác gì thiên thần tuyết mong manh và trắng tinh khôi. Mỗi lần nắm lấy tay em, gã có cảm giác như thể chỉ cần gã siết chặt một cái, em sẽ tan ra và biến mất..</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã rít nốt điếu thuốc, nhìn đồng hồ rồi quẳng điếu thuốc xuống đất, đã trễ mất một giờ đồng hồ. Vậy là hôm nay gã lại thất hứa. Phóng xe như điên, nhưng rốt cuộc gã vẫn bị kẹt xe vào mớ bùng nhùng giữa đường xá. Đường phố gì mà hiện đại hóa thì càng kẹt xe. Chán. Gã chợt nghĩ lòng dạ con người cũng như mấy con đường. Lúc đầu thì mới mẻ, trơn tru, gì cũng được. về sau xe đi nhiều, hư hỏng rồi lô cốt, đất đá, có đường thì nhà cửa , hàng rong lấn lên lề, lấn xuống lòng đường, thế là đường hẹp lại. Con người ta cũng vậy...càng sống lâu với nhau, thấy nhiều thứ tồi tệ rồi lại trở nên ích kỉ...Mk – gã làu bàu và nghiêng xe qua nhường chỗ cho một thằng choai choai cố lách ngược ra đường cho bằng được. Mấy thứ này chỉ có thêm kẹt xe – gã lẩm bẩm. Giờ này chắc em vẫn đang đợi. Tội cho em. Gã là kẻ đường phố, mà giờ thì đường hẹp lại, dằn xóc lắm nên gã cũng chẳng ngọt ngào gì.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Vậy mà em yêu gã. Mà lại yêu rất nhiều mới lạ chứ. Với gã, em chẳng khác gì thiên thần tuyết, mong manh và trắng tinh khôi. Mỗi lần nắm lấy tay em, gã có cảm giác như thể chỉ cần gã siết chặt một cái, em sẽ tan ra và biến mất....</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Số phận thật kì lạ khi gán ghép gã và một cô gái như em. Cứ như gã lang thang và nàng công chúa vậy. Những người đàn bà đi qua đời gã chưa ai ở lại quá lâu cả. Họ, phần vì không đủ kiên nhẫn, phần thì nổi giận. Họ giận vì gã không đặt họ lên trên cái đam mê của gã. Phải gã có một cái đam mê không thẻ bỏ: Nhiếp ảnh. Gã lang bạt cùng cái ống kính của mình. Họ không chịu nổi điều ấy. Thế là họ rời gã.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Chỉ có em là khác tất cả những người đó. Gã lang bạt và tìm được em qua góc nhìn của ống kính. Em đẹp lung linh và trọn vẹn. gã thẫn thờ trước nụ cười rạng rỡ của em. Gã chụp. em trở thành người mẫu bất đắc dĩ cho gã. Gã thích chụp trọn vẹn khuôn mặt của em, điều đó làm em ngạc nhiên. Em hỏi gã, gã ậm ừ “vì ở khuôn mặt em có sự đối lập, cưng à, em cười rất tươi nhưng cặp mắt em buồn rười rượi”. Em phá lên cười, cười sặc sụa. gã bực bội bỏ đi. Nhưng hôm sau vẫn chụp em. Gã chụp em rất nhiều nhưng em chẳng lấy tấm nào cả, mà lại bắt gã giữ hết. em hay bảo “ anh giữ chúng, anh sẽ xem chúng, và khi anh xem chúng, anh sẽ lại nhớ đến em. Em thích thế!”</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Ngày em nói yêu gã, gã làm rớt cái máy , nứt ống kính. Gã ngẩn người ra vì xót của và....ngạc nhiên. Thế rồi cũng thành người yêu của nhau. Duy chỉ có một điều, gã là thằng khốn nạn. Gã yêu em, nhưng chưa bao giờ đúng hẹn. Công việc khiến gã say mê và quên thời gian. Lần nào gã đến, em cũng đợi khá lâu. Gã hay bảo, em là điều kì lạ nhất trong đời gã. Vì em chẳng bao giờ giận hờn gã vì bất cứ lí do gì. Mỗi lần em nghe gã nói thế, em chỉ cười.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã đến. Đỗ xịch một cái ngay cột điện, gã nhìn quanh. Không thấy em. Em đang ở đâu? Rõ ràng mọi khi vẫn hẹn nhau ở chỗ này? Gã chẳng hiểu gì cả. hay em giận bỏ về? Không, em đâu phải là người như thế. Em đã chờ gã biết bao nhiêu lần mà chưa từng một lời than cơ mà. Hay em đến muộn? Đó càng không phải là cá tính của em. Vậy thì em đang ở đâu. Gã bối rối. loay hoay mãi chẳng biết làm gì. Gã đành dắt xe lên lề, tấp vào một quán cafê cóc ở vỉa hè và đợi em.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Chắc em kẹt xe! Gã tự nhủ - ít ra đấy cũng là cái lí do duy nhất gã thấy hợp lí.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã lôi bao thuốc, lấy một điếu, châm lửa. đặt lên môi rồi rít một hơi dài. Vẫn chưa có cafê. Làm ăn gì mà chậm chạp, gã liếc sang bà chủ quán, bà ta vừa loay hoay với cái phin cafê vừa buôn chuyện với bà bán thuốc lá bên cạnh. Gớm, đàn bà, chẳng biết chuyện đâu mà nói lắm thế.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Đường phố đông đúc, xe cộ chạy qua qua lại chẳng thèm liếc nhau một cái, chỉ dạt ra khi có vài chiếc bus nhấn kèn inh ỏi. gã ghét nhất là bus. Chúng chạy như thể đường phố chỉ có mình chúng. Gã lang bạt và xem thường tất cả, nhưng ít ra, gã biết thế giới không chỉ có mình mình.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã nhìn đồng hồ. đã nữa tiếng. Em đang kẹt xe ở đâu? Lần sau phải bắt em mua di động mới được – gã tức tối. Chắc duy chỉ có em là kẻ duy nhất trên thế giới này không vòi người yêu mua cho một cái di động để trút thương nhớ mà lại bắt người yêu đi viết thư tình. Em cứ bảo có di động thể nào em cũng gọi gã mãi, thể nào gã cũng khó chịu, thế nên tối đến, gã viết một bức thư rồi gửi cho em là được. Em hay bảo: “ Những gì anh nói rồi sẽ tan vào gió, em không giữ lại được, còn những gì anh viết, em có thể đem theo mọi nơi, mọi lúc và chúng chỉ thuộc về em thôi, em rất ích kỉ, nên em muốn giữ từng chữ của anh cho riêng em thôi, đến gió, em cũng không chia sẻ đâu”</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Thế mới khổ. Gờ lạc nhau ở sài thành đông đúc này chẳng biết đường đâu mà tìm kiếm.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>ầm!..bát nháo, ồn ào, tiếng người ta la ó. Rồi tiếng xe cảnh sát, sau đó là xe cứu thương. Hai chiếc xe bên đường vừa đâm phải nhau. Gã lắc đầu, thứ ấy có gì hay mà thiên hạ cứ xúm lại.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Bà chủ quán bưng ra cho gã phin cafê, mắt vẫn thôi không nhìn về phía vụ tai nạn:</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Khổ, cậu đi đường nhớ cẩn thận. đường xá giờ ghê quá. Sáng giờ mà đã hai vụ tai nạn. Mà vụ đầu tiên mới xót, cô bé ấy cũng ngồi chỗ cậu. Tội người xinh hiền thế mà......</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Một cái gì đấy chạy dọc sống lưng gã, gã đơ người ra, rồi gọi với theo bà chủ quán....</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Này, điên à. Chạy gì mà ẩu thế.- tiếng người đàn ông đang đi trên đường quát một thanh niên đang phóng xe thục mạng. Những người gần đó cũng đưa một ánh mắt khó chịu liếc nhìn. “Chạy thế có ngày cũng lên đường sớm....”</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Chẳng còn bất cứ âm thanh gì lọt vào tai gã ngoài tiếng gió rít. Những lời nói của bà già bán cafê bên đường cứ văng vẳng trong đầu gã “khổ, cô ấy đang ngồi chờ ai đấy như cậu, rồi một thằng bé làm rơi trái banh, chạy vội xuống nhặt trong lúc chiếc xe buýt trờ tới. Cô ấy lao ra.... tội lắm cậu.....”</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Khoa cấp cứu bệnh viện A – xin cho hỏi ở đây có ai tên..... “- ”không có”</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã lại lao đi.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Bệnh viện thứ 3. Và vẫn không có ai là em.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã như điên lên, em đang ở đâu. Một cảm giác sợ hãi như đang xâm chiếm gã, gã chưa bao giờ từng sợ như thế trong đời. Kể cả ngày ba mẹ gã mất bỏ lại gã bơ vơ trên cõi đời này. Gã vẫn không sợ. ấy vậy mà giờ đây gã đang run lên.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Em đang ở đâu?</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Điện thoại gã rung. Mặc kệ, ai gọi gì giờ này. Gã không quan tâm đến bất cứ thứ gì ngoài em nữa. Chiếc điện thoại vẫn tiếp tục rung, gã bực bội cầm lên, số lạ hoắc.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Alô, đang bận, xin vui lòng gọi lại sau – gã cúp máy. Điện thoại lại rung, gã điên lên hét vào chiếc điện thoại “gì đấy??”</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Xin lỗi, anh có phải là anh.....gì đấy không ạ?</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Giọng em gã mừng quýnh. “em phải không, em đang ở đâu?”</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Xin lỗi, em là em của chị ấy ạ, anh đến ngay bệnh viện Z nhé. Khoa cấp cứu. Chị ấy đang chờ anh.....</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã thấy mình đờ đi, rồi trở nên vô thức, khi tỉnh lại, gã thấy mình đang đứng trước cổng bệnh viện. Có ai đó hãy bảo với gã, đây chỉ là một trò đùa đi, được không....</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã lao đến. Em đây rồi, em của gã. Gã đã thấy em, gã nhìn em chua xót. Mọi người xung quanh bước ra, nhường không gian cho em và gã. Gã nắm lấy bàn tay em, lạnh ngắt. Gã cố xoa cho nó ấm lên. </span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Em sẽ khỏe lại thôi mà - Cố lên em. Gã trấn an em hay trấn an gã?</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Em cười, vẫn nụ cười dịu dàng ấy, vẫn đôi mắt buồn ấy, nhưng lần này, gã nhìn thấy một cái buồn sâu thẳm hơn tất cả nỗi buồn khác.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Vậy là cuối cùng em cũng chờ được anh. Anh không chờ em quá lâu chứ.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Không, không lâu chút nào em à. Anh sẽ không bao giờ để em phải chờ nữa đâu.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Em biết chứ. Nhưng anh này, hứa với em, anh sẽ sống tốt nhé.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Ừ, Anh hứa – gã chua xót nhìn em – nhưng anh sẽ sống tốt khi có em ở bên anh, nhé em.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Xin lỗi anh, đây là điều duy nhất em không thể hứa với anh được. Anh ở đây đêm nay với em nhé. Ở đây em thấy sợ lắm.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Dĩ nhiên rồi cưng, anh sẽ không đi bất cứ đâu nữa đâu.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Đêm rất dài, bình thường, đáng lẽ đêm sẽ yên ắng, nhưng ở một nơi thế này, đôi khi vẫn nghe thấy bước chân lạo xạo, nghe tiếng người nói văng vẳng và không khí lạnh đến rùng mình. Gã rút điếu thuốc ra, châm lửa, rồi như chợt nhớ ra,gã gí nó vào khung cửa sổ cho tắt hẳn, rồi quẳng ra ngoài.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Này anh – em thì thào gọi gã</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gì vậy em?</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Vì sao anh yêu em?</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Anh không biết nữa, cưng à. Chắc có lẽ vì em chẳng giống bất cứ ai trên đời này. Thế vì sao em yêu anh?</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Em cười. Chẳng nói. Em bảo gã kéo mành cửa sổ lên cho em nhìn trời đêm. Rồi tặc lưỡi:</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Ở đây chẳng nhìn thấy gì cả. Mà anh này, sao anh cứ bảo em buồn ngay cả khi em đang cười?</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>À, vì đôi mắt em, nó buồn. Gã gãi đầu. Gã chẳng biết nói sao. Mọi thứ chỉ là cảm nhận mà thôi.</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Anh này. Em khẽ gọi gã – anh biết không, em chú ý đến anh vì điều đó đấy, anh, là người duy nhất nhìn thấy nỗi buồn của em.....</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>........</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Nắm tay em nhé anh, hãy nắm tay em thật chặt đêm nay nhé.....</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Gã không nói gì, cố ngăn nuóc mắt chực trào ra, gã siết đôi bàn tay nhỏ của em thật chặt, thật chặt. Đừng đi nhé em.... anh đã nhìn thấy nỗi buồn của em, nhưng chưa một lần làm gì để xua đi nỗi buồn ấy, anh đã để chúng ở đấy, như mặc nhiên là thứ để anh ngắm nhìn... anh là thằng tồi. Đừng đi nhé em, để anh có cơ hội gieo niềm vui vào mắt em... gã thầm cầu nguyện. Ở ngoài kia, vẫn có tiếng lạo xạo rồi những tiếng bước chân nhanh.... đêm vẫn còn dài.....</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Căn phòng đêm qua trống rỗng. Những cô y tá mang ga trải giường đến và làm việc của họ. Họ lột tấm ga cũ ra, thay vào đó một tấm mới. Tiếng giũ ga nghe phành phạch, phành phạch. Nắng lọt qua ô cửa sổ có tấm mành kéo lên, rọi lên tấm ga. Và dù đã cố gắng, chúng vẫn không làm căn phòng ấm lên hơn được. Nó vẫn cứ lạnh ngắt, lạnh ngắt và rỗng tuếch.... ở ngoài kia, vẫn có tiếng nói lào xào, bát nháo, tiếng người nói xen lẫn tiếng khóc....ngày vẫn chưa qua...........</span></span></span><br />
<br />
<span style='font-family: Times New Roman'><span style='font-size: 17px;'><span style='color: #0000ff'>Sưu tầm</span></span></span><br />
<br />

Posted on Fri, 24 Jun 2011 03:58:19 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/66537-vi-sao-m%e1%ba%aft-em-bu%e1%bb%93n/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Một câu chuyện tình yêu buồn True love 0 573 01-09-11, 11:05 AM
Bài mới nhất: True love
  Entry Cho Đêm Buồn True love 0 866 19-08-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love
  Những điều đáng buồn cười trong cuộc sống! True love 0 1,156 09-08-11, 12:00 PM
Bài mới nhất: True love
  Những mảnh đời buồn...!! True love 0 438 03-08-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  nắng cô đơn, nắng buồn đến lạ True love 0 426 25-07-11, 12:00 PM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ