Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Vì em đã nhận ra anh
#1
Lần dầu tiên gặp em là khi anh đang ngồi trong quán café ven đường, đang nhâm nhi thưởng thức tác café của mình bỗng 1 dáng ngừoi nhỏ bé hút ánh nhìn của anh. Cô bé thật lạ. Chà chà xem nào, a cũng tự hỏi bé có gì mà làm anh quên đi tách café đang bốc khói nghi ngút thơm lừng của mình. A nhình lại bé lần nữa nào<br />
<br />
Tóc tém. Áo sơ mi rộng cho vào trong quần bò yếm. .giày lười…<br />
<br />
Oái! Sao chói thế này. Có lẽ là do nắng. Giữ trưa mà…á, a bít rùi, a cứ thắc mắc sao thấy bé lạ thế. Thật sự là rất ít khi gặp 1 cô gái đi ra đường vào giữa trưa thế này , lại còn không mũ nón gì cả…mà hình như bé đi rất thong thả không có vẻ gì là vội vàng cả…người ta đi hóng gió còn bé đi hóng nắng chăngthinking...thật là khó tin…1co bé lạ, rất lạ…mà anh thì rẩt thích những cái gì lạ và những cô bé nào lạ. Và em là 1 trường hợp như thế( thực ra là đầu tiên đấyJ..) lại làm quen nào…zo zo<br />
<br />
Anh cầm theo cái ô ra, che nắng cho bé, tưởng đâu bé sẽ cảm động rớt nc miếng( nc mắtJ) ai dè bé ngẩng lên( vì a cao hơn bé mà) nhăn mặt và phụng phịu( cái mẹt iu không đỡ nổi).. “ sao anh che nắng của em”…<br />
<br />
Anh chóng luôn, đứng hình mất mấy giây: “ ờ thì,…à thì là mà….vì…em….à mà tại,..” a thì cứ lắp bắp mãi, khỉ thật a đâu phỉa là kẻ nhát gái tới thế đâu nhỉ, đấy là không mún nói anh khá là(nghe bọn bạn n hận xét ) là khá đào hoa…xì… lấy hơi nào, nín thở 1 2 3 giây..thở ra..3 2 1. oki<br />
<br />
-thì a thích thế mà”(kèm theo 1cái nháy mắt rất điệu nghệ con nhà nghề).<br />
<br />
-“ nhưng e không thích”<br />
anh chóng tập 2 luôn, hừ, chả lẽ thua bé..: “không thích kệ em, điều quan trọng là a thích”(câu này nghe có vẻ ổn thì phải, vì không thấy bé bật lại) ai ngờ be nhìn 1 cái, bĩu môi xì 1 cái và quay lưng đi, bỏ mặc a cười như 1 thằng ngốc….không đc. không thể đc,..nhưng anh đành nhìn theo bé và bất lực. Chà, cô bé này khó trị à nha. Bé đang đi trên gờ của lề đường, giang 2 tay ra có vẻ là để giữ thăng bằng. Thì ….có lẽ do bé trượt chân,cơ hội của ta đây rùi.. <img src='http://forum.petalia.org/public/style_emoticons/default/blushing.gif' class='bbc_emoticon' alt='smug' /> ..anh chạy lại đỡ bé, hic, bẩn nguyên cái áo sơ mi rùi. Be nhăn mặt. Và vì cái nhăn mặt ấy a đã hi sinh cái áo mồi trong đống áo mồi của a cho bé mặc tạm, còn a thì mặc cái áo 3 lỗ made in hồ cẩm đào. Có vẻ là khá rộng so vs bé, nhưng trông lại hay mới chết chứ. Bé hinh như có cảm tình với a rùi thì phải………….hehe. bé đứng dậy phủi phủi quàn áo và típ tục đi, còn anh thì lẽo đẽo theo sau bé, bé có vẻ là ít nói và dang suy tư gì đấy, theo trực giác cho anh bít là không nên làm phiền bé lúc này. Nhưng anh không yên tâm khi để 1 cô bé đang không bình thường đi một mình như thế này. Thôi đành theo sau canh cho bé vậy…..<br />
<br />
Đang chăm chú bước theo bước chân của bé, bỗng bé đi nhanh, và rồi mất hút sau khi dẫn anh đi vòng vòng quanh một con hẻm….hic…<br />
<br />
Chả thấy cái bóng nhỏ bé của bé đâu…anh lừng thững tìm lối ra…phải mất 1 lúc. Rồi thì anh cũng đã về tới quán café và thưởng thúc nốt cốc café thơm ngon ban nãy h đã nguội lạnh và rất khó uống…may mà đây là quán quen. Mà lạ, cái quán có cái tên rất ngắn “thật”. Tên ngắn mà có nhiều nghĩa quá, hay là với mỗi người nó có 1 nghĩa khác nhau.<br />
<br />
<em class='bbc'>hôm nay kết thúc tất cả với anh, tất cả, hay nói đúng hơn, em thôi nghĩ về anh vì từ chúng ta chưa bao giờ bắt đầu nên chắc đây cũng chẳng phải là kết thúc. Có thể với anh chỉ là một cô bạn cùng lớp, ừ thì hơi thân một tý. Nhưng ai biết đâu anh có bao nhiêu người bạn thân- kiểu như em.anh chẳng biết em đã đau khổ thế nào khi nhìn anh vui vẻ cười đùa với mấy bạn xinh ơi là xinh lớp bên. Anh chẳng biết em gượng cười mỗi khi anh kể về 1 cô bé anh mới quen. Chẳng biết em buồn thế nào khi chờ anh cả buổi chiều trong khi anh bận hẹn đột xuất với 1 cô bạn khác mà quên nói với em. Bọn bạn em bảo em không điệu đà xinh xắn như mấy bạn anh quen. Ừ thì em cũng công nhận. Em đã ngượng chín cả mặt khi anh ôm bụng cười ngặt nghẽo khi lần đầu tiên thấy em mặc váy. Mà a có biết em đã vất vả thế nào để chọn đc cái váy này không, cũng tham khảo ý kiến của không dưới 10 đứa bạn đâu ý. Chắc tại em mặc không đẹp. Em bỏ thói quen chạy nhảy lung tung, tóc tém, xếp ngọn mấy đôi giày lười và giày bata vào xó tủ, thay vào đó là những đôi giày búp bê đáng yêu.</em><br />
<br />
<em class='bbc'>Nhưng rồi em nhận ra rằng, giày búp bê, với em, chỉ đẹp khi để trong tủ kính. Còn đi thì không bao giờ. Em cảm thấy ngượng ngịu với váy áo, tóc và giày mới.</em><br />
<br />
<em class='bbc'>Yêu anh em chẳng còn là chính mình…mà anh nào có đâu để ý tới…anh vẫn vô tư, vô tâm, với em.</em><br />
<br />
<em class='bbc'>Em đã quyết định không là cái bóng của ai khác, đã quyết định là mình. Đã quyết định không là ai khác để đc anh chú ý.</em><br />
<br />
<em class='bbc'>Quyết định này rất khó, như là em từ bỏ đi cái gì đó quen thuộc lắm ý….</em><br />
<br />
<em class='bbc'>Ngày mai, từ ngày mai thay bằng việc đi theo anh đến mọi nơi, gặp tất cả các cô bạn gái mới của anh, em sẽ đi làm thêm. Em cần bân rộn, em cần để…quên anh thì chưa chắc, nhưng e sẽ không nghĩ tới anh.</em><br />
<br />
<em class='bbc'>(còn tiếp)<br />
</em>

Posted on Thu, 16 Jun 2011 01:03:02 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/66201-vi%cc%80-em-da%cc%83-nha%cc%a3n-ra-anh/
Reply
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ