Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
đừng khóc khi ngủ
#1
<strong class='bbc'><em class='bbc'>Mùa thu năm 2009 </em><br />
<br />
Uyên bước vội trên con đường vắng hoe cố nén tiếng nất trong miệng lại.Uyên chạy thật nhanh đến một băng ghế đá lạnh cóng.Uyên ngồ xuống và khóc lên thật to vì cô nghĩ quanh đây không ai nghe thấy.Một chiếc lá vàng rơi xuống đậu nghiêng trên vai Uyên cô phủi nhẹ chiếc lá rơi xuống.Bổng thấy thương cho chiếc lá cô đơn Uyên cúi nhặt lá lên áp vào lồng ngực rồi lại khóc.<br />
“Người ta bỏ mày rồi phải không?”<br />
Uyên ngước mắt lên nhìn Vinh thằng bạn thân suốt hai mươi năm qua của cô đang chìa tay về phía mình.Uyên đứng lên ôm chầm Vinh khóc không ngừng.Uyên yêu mù quán quá bị người yêu lừa dối suốt hai năm mà không hay.Cô bị bỏ rơi khi đã thông báo với gia đình dòng họ rằng “con sẻ dắt bạn trai về ra mắt”.Bây giờ nó chơi vơi giữa trái tim chính mình.Vinh củng khóc,cậu khóc vì quá thương Uyên vổ vai Uyên nhè nhẹ câu trách móc.<br />
“Tao nói rồi mà mày có khi nào nghe tao đâu” siết chặt bờ vai Uyên hơn “đừng khóc nữa,tao sẻ lo cho mày mà”.<br />
Uyên khẽ khép mi lại dòng nước mắt mặn chát rơi xuống.Cô buông thằng bạn ra nhìn Vinh rồi hôn má cậu một cái.Vinh không bất ngờ vì mỗi lần buồn cậu đều nhận từ Uyên một cái hôn như thế.<br />
“Mày cỏng tao về nhà nhé!”<br />
Vinh nhìn cô tội nghiệp “ừ!”<br />
Vinh đưa Uyên về nhà mình,căn nhà có thể nói là căn nhà thứ hai của Uyên vì cô thường xuyên đến đây “ăn,ngủ,nghĩ,dọn dẹp” như nhà của chính cô vậy.Vinh nhẹ nhàng đặt Uyên xuống giường kéo chăn đắp người cô.Vinh khẽ vuốt tóc mớ tóc mà có thể nói hai mươi năm qua cậu vuốt còn nhiều hơn tóc của mình.Vinh khẽ hôn nhẹ lên trán Uyên nụ hôn ấm áp và nhẹ nhàng.Uyên mở mắt ra bấu chặt tay áo Vinh.<br />
“Đừng bỏ tao một mình mày nhé!”<br />
Vinh nắm tay cô trấn an vì cậu hiểu rằng Uyên rất sợ một mình mỗi khi buồn và đau khổ.<br />
“Mày ngủ đi”<br />
Uyên nhỏm người dậy nhích qua một chút<br />
“Mày ngủ cùng tao nhé,tao sợ lắm”<br />
Vinh thở dài một hơi nhìn người mà cậu thương đau đớn đến mức khờ dại vì một người con trai khác.Vinh leo lên giường nằm cạnh Uyên,thật sự thì trước đây Vinh vẫn hay ngủ trưa chung với Uyên như anh chị em,như những người bạn thân bình thường.Nên bây giờ củng chẳng có gì là ngần ngại.Uyên nhắm mắt lại ngủ ấy thế mà nước mắt cứ tuôn ra lả chả,Vinh đưa tay lau nước mắt đi.Vinh im lặng âm thầm như thế.Vinh vòng tay ôm Uyên vào thật chặt muốn che chở tất cả cho cô.<br />
<br />
Thức giấc,Uyên thấy Vinh đang ngủ và ôm mình thật chặt nên cô củng không dám ngồi dậy.Vì cô nghĩ rằng chắc hẳn đêm qua Vinh củng khổ vì mình nhiều.Nhìn Vinh ngủ giống như một đứa trẻ khiến Uyên bổng bật cười.Bổng một giọt nước mắt trong mắt Vinh lăn ra làm Uyên chợt suy nghĩ “điều gì gì khiến Vinh rơi nước mắt ngay cả đi ngủ”.<br />
…..<br />
<br />
<br />
<br />
<em class='bbc'>MÙA THU NĂM 2O1O</em><br />
<br />
<br />
“Mày làm đám cưới với rao đi” Vinh nhìn cô đề nghị.Nhìn vào mắt Vinh uyên hiểu cậu đang nghiêm túc.Uyên cúi mặt<br />
“Mày không chê ta bị người khác bỏ rơi…”<br />
“Tao không quan tâm,tao yêu mày là được rồi”<br />
“Vậy thì tao củng không khách sáo từ nau tao sẻ làm khổ đời mày”<br />
Vinh kéo nó gần lại sát vào người<br />
“mày cứ thoải mái mà làm khổ dù sao từ năm lớp 10 mày đã bắt đầu làm khổ tao rồi”.<br />
“được không đây tao với mày”<br />
“được mà tinh tao nhé!”<br />
<br />
<br />
<em class='bbc'>MÙA THU NĂM 2011</em><br />
<br />
Cưới nhau được một năm.Vinh luôn để người khác nhìn vào thấy mình đang hạnh phúc.Nhưng trong tâm Vinh vẫn hiểu rằng người mà vợ mình yêu thương vẫn không phải mình.Vinh vẫn âm thầm và chịu đựng.<br />
<br />
UYÊN<br />
Tôi không hiểu vì sao Vinh vẫn cứ khóc được khi ngủ và vì sao lại khóc.Điều đó khiến bản thân tôi luôn tự trách! Từ khi chính thức sống cùng Vinh tôi chợt nhận ra mình quá vô tâm và đáng nguyền rủa.Vinh đã giúp chiếc lá vàng khi xưa không còn cô đơn.Vinh làm tôi hiểu “mình yêu Vinh rồi”,Và tôi quyết định hỏi vì sao anh lại khóc.<br />
<br />
<br />
***<br />
<br />
Vinh đang ngủ say và hôm nay cô lại chợt nhìn thấy những giòng nước mắt.<br />
“Vinh!” cô lay chồng dậy.Vinh mở mắt ra<br />
“chuyện gì vậy tao đang ngủ” (quên mất cái vụ từ khi cưới đến giờ cái thói quen hai mươi năm thật sự khó sữa)<br />
Uyên lau nước mắt Vinh<br />
“mày mơ thấy gì vậy?sao lại khóc”<br />
“tao mơ thấy….”<br />
“thấy gì….?”<br />
“tao mơ thấy mày ngồi trên băng ghế lạnh và tao khóc”<br />
“sao khóc chứ”<br />
“giống như lần mày chia tay người yêu tao củng thấy mày khóc khi ngủ”<br />
“nhưng sao mày có thể khóc suốt một năm qua”<br />
“vì suốt một năm qua tao không dám tin mày…mày….mày….”<br />
Uyên hôn lên môi chồng “em yêu anh,đừng nghi ngờ em nữa và đừng khóc khi ngủ em đau lòng”.<br />
Vinh mỉm cười đặt lên môi vợ một nụ hôn nữa.<br />
“anh yêu em”</strong>

Posted on Fri, 10 Jun 2011 15:51:19 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/65900-d%e1%bb%abng-khoc-khi-ng%e1%bb%a7/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Nếu mình chỉ sống thêm đúng 1 ngày nữa thì mình sẽ ưu tiên làm gì hocaccess 8 2,477 25-02-14, 11:31 PM
Bài mới nhất: quanghoasla
  Bật khóc chuyện Mẹ hy sinh cứu con True love 0 772 24-09-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love
  Đừng Gọi Diana ! True love 0 1,843 13-09-11, 11:30 AM
Bài mới nhất: True love
  Đừng lướt qua lần nữa. True love 0 483 04-09-11, 11:17 AM
Bài mới nhất: True love
  Lần cuối em khóc vì anh... True love 0 850 30-08-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ