Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Cát Mang Niềm Vui Đến
#1
<span style='color: #0000FF'><em class='bbc'>Cô bé đó mới 6 tuổi khi tôi gặp cô ở bãi biển gần nhà.<br />
<br />
Tôi lái xe tới bãi biển mỗi khi cảm thấy khó chịu hoặc mệt mỏi. Một lần, cô bé đang ngồi xây lâu đài trên cát hay cái gì đó, bỗng ngẩng lên mắt cô bé xanh như màu biển: “Chào chú” Tôi gật đầu, không muốn bị một đứa trẻ làm phiền “Cháu đang xây đây này!” - cô bé nói tiếp.<br />
<br />
“Chú thấy rồi! cháu xây gì vậy...” - Tôi hỏi, dù chẳng quan tâm.<br />
<br />
“Cháu có biết đâu, cháu chỉ thích cảm thấy cát thôi!”<br />
<br />
Nghe có vẻ hay đấy! Tôi liền cởi giày đi đất và cảm nhận được cát dưới chân.<br />
<br />
“Đó là niềm vui đấy!” Cô bé nói “Mẹ cháu bảo cát mang niềm vui đến”.<br />
<br />
Tạm biệt niềm vui, quay lại với nỗi buồn. Tôi rất thất vọng, cuộc sống của tôi đang mất cân bằng.<br />
<br />
“Tên chú là gì...” Con bé này đúng là không chịu tha cho người ta! Tôi phải đáp “Robert Peterson”.<br />
<br />
“Cháu là Wendy, cháu 6 tuổi!”.<br />
<br />
“Ừ! Chào Wendy”.<br />
<br />
“Chú vui tính thật!” Cô bé cười.<br />
<br />
“Lần sau chú lại đến đây nhé, chú sẽ vui cho xem”.<br />
<br />
Những ngày và tuần sau đó tôi bận rộn với nhiều việc khác, họp hành, bạn bè và mẹ tôi ốm. Đau đầu và mệt mòi. Một buổi sáng tội tự thấy mình cần có lại cảm giác của cát. Bờ biển không thay đổi đang chờ tôi.<br />
<br />
“Chào chú!” Cô bé cũng có mặt ở đó.<br />
<br />
“Chú có muốn chơi cát không...”<br />
<br />
“Cháu nghĩ gì thế...” Tôi hỏi, hơi khó chịu vì cứ bị làm phiền.<br />
<br />
“Cháu không biết”.<br />
<br />
“Cháu sống ở đâu...”.<br />
<br />
“Đằng kia ạ!” Cô bé chỉ tay về phía những nhà nghỉ mùa hè.<br />
<br />
“Lạ thật!” Tôi nghĩ – vì bây giờ là mùa đông.<br />
<br />
“Thế cháu không đến trường à...”.<br />
<br />
“Không ạ, mẹ nói cháu đang đi nghỉ”.<br />
<br />
Sau khi nói chuyện với cô bé tôi ra về. Wendy nói cô bé rất vui, và đúng là tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Ba tuần sau đó, tôi lại đến bãi biển trong tâm trạng tồi tệ, thậm chí không muốn chào Wendy. Tôi nghĩ nếu tôi gặp mẹ cô bé, tôi sẽ bảo bà ấy giữ cô bé ở nhà cho tôi nhờ.<br />
<br />
“Hôm nay chú muốn ở một mình” Tôi nói ngay khi Wendy thấy tôi và chạy lại gần.<br />
<br />
“Tại sao ạ...” mặt cô bé có vẻ tái xanh. Tôi quay sang gào lên “Mẹ chú mất rồi!”.<br />
<br />
“Ôi” Wendy lẩm bẩm “Thế thì hôm nay là một ngày xấu!”.<br />
<br />
“Đúng, cả hôm qua và hôm kia và …thôi cháu đi đi!”.<br />
<br />
“Điều đó có buồn không ạ” Wendy vẫn hỏi.<br />
<br />
“Cái gì có buồn không...” Tôi nổi cáu với cô bé.<br />
<br />
“Khi mẹ chú mất ấy!”.<br />
<br />
“Tất nhiên là có chứ!” Tôi thở dài, đứng dậy ra về.<br />
<br />
Một tháng sau tôi mới quay lại bãi biển, cô bé không ở đó. Cảm thấy xấu hổ và tự thừa nhận là tôi rất nhớ cô bé, tôi đi về phía mấy cái nhà nghỉ. Sau khi hỏi được nơi cô bé ở, tôi gõ cửa và một phụ nữ ra mở cửa.<br />
<br />
“Chào chị!” Tôi nói.<br />
<br />
“Tôi là Peterson. Bé Wendy đâu rồi ạ...”<br />
<br />
“Anh Peterson, mời vào. Wendy hay nhắc đến anh. Tôi sợ rằng nó làm phiền anh, xin lỗi anh.”<br />
<br />
“Không ạ! Wendy là một cô bé tuyệt vời”.<br />
<br />
“Tuần trước Wendy mất rồi anh Peterson ạ. Nó bị bệnh bạch cầu. Chắc nó không nói với anh”.<br />
<br />
Quá hụt hẫng, tôi phải tìm ngay một cái ghế để ngồi xuống. Tôi phải cố gắng để thở.<br />
<br />
“Nó rất thích bãi biển này nên tôi đưa nó đến đây. Nó khỏe lên, và nói là nó đã có những ngày vui vẻ. Nhưng vài tuần trước, nó đã nói có một ngày xấu và từ hôm ấy suy sụp rất nhanh”.<br />
<br />
Giọng người phụ nữ chùng xuống "Nó có gửi lại một bức tranh cho anh, để tôi đi tìm”.<br />
<br />
Người phụ nữ đưa cho tôi một chiếc phong bì nhỏ, ở ngoài viết chữ: "Gửi chú Peterson” bằng nét chữ trẻ con. Bên trong là một bức tranh: bãi biển, trời xanh và cát. Dưới bức tranh có viết “Cát mang niềm vui cho chú!”.<br />
<br />
Tôi khóc. Tôi nắm lấy tay mẹ Wendy nói “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!” và chúng tôi cùng khóc.<br />
<br />
Bức tranh nhỏ quí giá ấy bây giờ đã được lồng vào khung và treo trong phòng tôi. Sáu từ mà Wendy viết trong bức tranh – mỗi từ như một năm tuổi của cô bé - luôn nhắc nhở tôi bình tĩnh và luôn động viên tôi. Một món quà từ cô bé mắt màu xanh biển và tóc màu cát đã dạy tôi biết coi trọng thời gian của cuộc sống và biết nhận thấy sự yêu thương.<br />
<br />
<div class='bbc_right'>st</div><br />
</em><span style='font-family: Times New Roman'></span></span>

Posted on Sun, 22 May 2011 13:00:31 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/64708-cat-mang-ni%e1%bb%81m-vui-d%e1%ba%bfn/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Nhờ gió mang cõi lòng của nó đến anh True love 0 312 22-08-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui ! True love 0 531 01-08-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love
  Sức mạnh của niềm tin ...! True love 0 406 19-07-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love
  Khái niệm tình yêu. True love 0 366 18-07-11, 11:04 AM
Bài mới nhất: True love
  NIỀM VUI ĐẾN TỪ CUỘC SỐNG True love 0 466 03-07-11, 12:08 PM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ