Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Những vòng quay trái đất.
#1
<span style='font-size: 17px;'>Một buổi chiều mưa<br />
Nằm ở nhà mà chị lo lắng vô cùng. Anh đã ngồi bên chị cả ngày mà dường như không để ý hồn chị đang lơ lửng ở tận phương trơì nào. Chị cũng chẳng biết nên vui hay buồn vì chuyện này nữa… Chị tự trách mình sao không cẩn thận mà lo sức khỏe để rồi giờ bị ốm. Thế là lỡ hẹn với người ta rồi.<br />
Chị gặp người ta vào một buổi chiều mưa khi đang lang thang trên mạng. Bỗng nhiên có một cái nick lạ mặt vào nick chị làm quen:<br />
- Chào chị<br />
- ???<br />
- Xin lỗi vì đã đường đột, tôi tình cờ gặp nick của chị trên mạng, trong lần chị comment vào 1 câu chuyện..<br />
Chị giật mình nhớ lại ngày hôm ấy, cũng là một buổi chiều mưa buồn như thế này. Chị cũng lang thang trên mạng như thế này và vô tình đọc một câu chuyện về hạnh phúc. Chị thấy xúc động vô cùng, và đã comment “…, đã lập gia đình với yêu mình hơn mình yêu người ta, đã có baby năm nay vào học tiểu học , nhìn bề ngoài ai cũng bảo mình hạnh phúc có chồng thương yêu hai con ngoan , kinh tế đầy đủ thế mà tôi vẫn thường hỏi Hạnh phúc là gì mà mình không cảm nhận được suốt ngày suy tư đi tìm những thứ mà mình không có ở nơi xa lắc lơ .. Thật là buồn cười nhỉ hay là nhiều lúc mình nghĩ đó là thứ tình yêu ... hay là một thứ nào khác. Như vậy đó có phải là hạnh phúc mà mình đang có không?...”<br />
<br />
Đang miên man nghĩ lại những gì mình đã lỡ viết, chị bỗng thấy cái nick lạ lùng kia tiếp tục: <br />
- Chị còn đó không? Đừng vội bỏ đi chị ơi. Thật ra tôi thấy hoàn cảnh của chị có gì đó giống tôi nên tôi muốn làm quen. Chỉ đơn giản như thế thôi.<br />
- Vâng tôi hiểu<br />
Và câu chuyện của hai người bắt đầu từ buổi chiều mưa như thế. Thời gian và những vòng quay của trái đất trôi qua đem theo những câu chuyện của hai người. Thảng hoặc, chị ngạc nhiên khi thấy người ta rất hiểu chị. Người ta biết cả những sở thích nhỏ nhặt của chị, cả loài hoa dại trên những đồng cỏ mà chị đều muốn ngắm nhìn trong những độ xuân về. Hay đôi khi chỉ là một bài hát mà chị thích nghe, một món ăn mà chị thích hay một quán cóc ven hồ mà chị thường lui tới. Chị bảo người ta điều này, người ta bảo với chị là người ta chỉ dựa vào những niềm vui của vợ người ta mà đoán ra thôi, chứ chẳng có tài bói toán gì cả. Chị chợt buồn tự hỏi sao chông chị - anh không thể hiểu chị như một phần của người ta. Những lúc như thế chị thường tắt nick, cắt ngang câu chuyện và lại lang thang trong quán quen. Người ta cũng không vì sự vô ý này của chị mà khó chịu, chị cảm thấy vui vì sao lại có người dễ tính đến như vậy.<br />
Chị cảm thấy thích nói chuyện với người ta nhiều hơn. Chị tâm sự với người ta về cuộc sống của chị,về người chồng chị. Có lẽ anh yêu chị, chị đoán thế, nhưng chị không biết mình có yêu anh không, chị nghĩ anh không hiểu con người chị. Cuộc sống gia đình lặng lẽ trôi theo ngày tháng với những nỗi trăn trở nghĩ suy về hạnh phúc của chị. Nhiều lúc chị chỉ mong anh có thể tặng chị một món quà vào ngày sinh nhật hay đưa chị đi chơi một ngày cuối tuần. Chị tâm sự với người ta như vậy. Người ta chỉ cười và cảm ơn chị đã cho người ta một lời khuyên. Chị không hiểu lắm, nhưng rồi lại quên đi câu chuyện này, thật nhanh như một cơn gió thoảng.<br />
Người ta ta cũng nói là thích trò chuyện với chị. Người ta cũng có một gia đình bình yên như chị. Nhưng dường như người ta không nhận được nhiều tình cảm từ người vợ đang chung sống. Chị đoán thế. Người ta không nói gì chỉ gửi cho chị hình mặt cười nhăn nhở. Người ta than phiền là chẳng bao giờ được ngồi nói chuyện với vợ lâu như thế này cả, dù người ta muốn như thế lắm. Cũng chẳng hiểu tại sao nữa, nhưng người ta bảo là quen được chị, được nói chuyện, được than phiền, được sẻ chia như thế này là người ta mãn nguyện lắm rồi.<br />
<br />
<br />
Sinh nhật năm ấy, anh đi công tác xa nhà. Chị nhận được quà của ai đó gửi qua bưu điện mà không đề tên. Chị đoán là của người ta. Khi chị hỏi, người ta không nói gì mà chat hỏi lại chị:<br />
- Sao chị không nghĩ là của chồng chị?<br />
Chị cười và bảo là không thể có, từ khi lấy nhau tới giờ bao giờ anh tặng quà sinh nhật cho chị đâu<br />
- Vậy thì cứ coi như nó là của tôi đi, chúc chị sinh nhật vui vẻ.<br />
Câu chuyện của chị với người ta lại tiếp tục đi theo những vòng quay của trái đất. Chị chỉ ngạc nhiên một điều là anh không muốn cho chị số điện thoại hay là bất kì một thông tin cụ thể nào hơn là một cái nick chat, một người đàn ông thật tuyệt vời cà xa lạ. Chỉ đơn giản là như thế thôi. Đã nhiều lần chị hẹn gặp người ta nhưng đều nhận được một lời từ chối khéo. Chị thấy buồn vì điều này, rồi chị chợt giật mình khi nhận ra chị không thể thiếu được người ta trong cuộc sống bộn bề này. Khi chị nói điều này với người ta, người ta im lặng rất lâu và nói rằng chị cũng đã trở thành một phần trong người ta, một phần không thể đánh mất. Và người ta, lần đầu tiên chủ động hẹn gặp chị.<br />
….<br />
Lại là một buổi chiều mưa, chị ngồi trong phòng mà không khỏi lo lắng. Chị bị ốm không thể đi đến quán quen, nơi mà chị hẹn với người ta. Chị bồn chồn nghĩ ngợi. <br />
<br />
Bất chợt chị nhìn sang anh. Anh đã xin nghỉ làm ngày hôm nay để ở nhà chăm sóc cho chị. Chị bỗng gật mình khi nghĩ tới buổi gặp, nghĩ tới người ta và nghĩ tới anh. Chị nhận ra một điều mà đã từ lâu chị không để ý là anh đang ở bên chị. Anh xuất hiện bên chị từ lâu lắm rồi mà sao chị không thấy. Từ sâu thẳm trái tim của chị có một chút gì nao nao. Chị chưa một lần nghĩ là mình đang làm gì, đang đối xử với anh như thế nào. Nhưng rồi chị lại tự biện hộ cho mình rằng anh không hiểu chị không yêu chị nhiều như anh nói, không thể nào so sánh với người ta.Nhưng một con người khác trong chị lại nổi lên, trách móc chị, nhắc nhở chị về vai trò của một người vợ mà anh lúc nào cũng yêu thương. Lần đầu tiên chị cảm thấy đau đầu vì những tranh cãi ngay trong con người chị. Và chị lại thiếp đi…<br />
Khi chị tỉnh dậy, trời đã tối. Thế là lỡ hẹn rồi. Không biết giờ này người ta đã về chưa. Sự lo lắng lại hiện lên trên khuôn mặt chị…<br />
- Hình như em có vẻ bồn chồn<br />
- Dạ không… -chị giật mình khi nghe anh hỏi<br />
- Hôm nay em có hẹn phải không?<br />
- Nhưng,anh..- lần này chị thật sự bất ngờ, hay là anh đã biết chuyện đó rồi?<br />
- Để anh đưa em đi!<br />
Anh chở chị đến quán quen. <br />
Không có ai cả.<br />
Chị cảm thấy buồn và tiếc nuối. Nhưng dường như chị không còn muốn gặp người ta nhiều nhu trước nữa. Chị cảm thấy điều này,nhưng chị cũng không hiểu tại sao lai như thế. Bỗng nhiên cô phục vụ đễn trước mặt hai vợ chồng chị, đưa cho chị một phong thư. Chị nhìn anh, anh không nói gì, quay mặt đi. Chị mở phong thư ra, một cảm giác quen thuộc mà chị không lý giải được<br />
…<br />
Chị chợt cảm thấy muốn khóc vô cùng. Một phần vì giận người ta, nhưng nhiều hơn là giận chính mình. Thì ra bên chị còn có một người chồng, một người bạn đời mà chị đã bỏ quên tự bao giờ. Chính người ta đã thức tỉnh chị. Chị muốn khóc, muốn gào thét cho vơi đi nỗi buồn. Nhưng chị kiềm chế bản thân. Chị lấy giấy bút ra, viết một vài dòng gửi cho người ta.<br />
….<br />
Tối hôm ấy, chị đã thức cả đêm kể cho chồng chị nghe câu chuyện giữa chị và người ta. Chị cũng kể về bức thư của người ta, và bức thư của chị. Rằng chị hiểu mình đã sai, chị mong anh tha thứ, chị muốn bắt đầu yêu anh nhiều như anh đã và đang yêu chị. Chị muốn gục vào anh mà khóc!<br />
<br />
<br />
<br />
- Không lẽ em không còn muốn gặp anh ta?<br />
- Thật ra thì có anh ạ.nhưng em thấy có lẽ không còn cần thiết nữa. Chắc chắn là em không thể quên được anh ta, nhưng không sao, vì em đã có anh. Mới lại người ta cũng đâu muốn gặp em.<br />
- Nhưng anh ta cũng rất muốn gặp em mà.<br />
- Làm sao anh biết?<br />
Anh không trả lời chị. Anh rút từ trong túi áo ra một tờ giấy. Chị nhận ra đó chính là tờ giấy mà chị vừa gửi cô phục vụ cho người ta. Chị cảm thấy lạ lùng và không hiểu. Anh mỉm cười…<br />
- Chẳng lẽ em đã quên mất nét chữ của anh rồi sao?<br />
Chị vội vàng mở phong thư của người ta ra. Thì ra cái cảm giác quen thuộc đó… chị bỗng nhớ lại toàn bộ câu chuyện với người ta, về buổi gặp gỡ mà chị cứ cho là tình cờ, về những sở thích, về món quá sinh nhật, về những câu chuyện… Chị chợt hiểu ra tất cả. Và chị gục vào anh mà khóc. Anh cũng khóc!!!<br />
Trời đã sáng.Trái đất lại bắt đầu một vòng quay mới, đẹp hơn, rạng rỡ hơn, nhưng nó sẽ vẫn chỉ quay trên một hình elip mà nó đã chọn từ khi nó hình thành</span>

Posted on Tue, 03 May 2011 13:55:23 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/63542-nh%e1%bb%afng-vong-quay-trai-d%e1%ba%a5t/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  10 trải nghiệm thú vị tại thủ đô Hà Nội alicengo 0 677 17-07-14, 05:01 PM
Bài mới nhất: alicengo
  Những điều cậu đã dạy cho tôi. True love 0 823 02-10-11, 11:09 AM
Bài mới nhất: True love
  Kí ức quay về.... True love 0 737 30-09-11, 11:04 AM
Bài mới nhất: True love
  Có những chuyện tình thế đấy... True love 0 811 22-09-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love
  Câu đố của trái tim ! True love 0 557 22-09-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ