Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Định mệnh của mảnh ký ức
#1
<span style='font-size: 15px;'>< TẬP 1 ><br />
<br />
- Chào anh, em tới đây để giao hàng ạ!<br />
- Xin trình cmnd trước khi vào.<br />
- Dạ đây ạ.<br />
<br />
Nó bắt đầu chạy theo con đường dẫn vào khu villa, những gì nó sắp thấy phía trước là ngoài sức tưởng tượng so với những gì nó được thấy trước đây.<br />
Các căn biệt thự sang trọng lớn dần hiện ra trước mặt nó. Nó bắt đầu trố mắt ra: một sân tennis rộng lớn phía bên trái, xa xa hơn là một khu hồ bơi trong xanh, nó nghía con mắt về bên phải là một phòng Gym vô cùng rộng lớn và một cái nhà hàng nhỏ nhưng vô cùng cầu kỳ. Nó đang lạc vào chốn xa hoa nào đây, cả đời nó chưa bao giờ dám mơ tưởng đến một nơi như thế này. Trong khi đầu óc nó đang bay trên trời, thì từ xa xa có một chiếc mô tô K1300R Dynamic đang phóng tới chỗ nó với tốc độ khá nhanh. Âm thanh lớn của chiếc xe làm nó hoảng hồn, nó lại một phen há hốc miệng….<br />
Và …<br />
Chiếc mô tô đã kịp thắng lại … <br />
Trong khi đó, nó chao đảo, chiếc xe của nó cũng chao đảo theo, nó không thể cầm vững chiếc bánh pizza trên tay. Sau đó cả 3 đều phải “hun đất” (nó, xe,pizza)<br />
<br />
Nó lật đật đứng dậy, dáo dác nhìn món pizza mình cần chuyển, nay đã làm bạn với mặt đất.<br />
Trong khi vẫn còn đang bàng hoàng thì một tiếng quát cất lên:<br />
- Cô đang chạy xe hay đang đu dây điện vậy hả?<br />
Rồi nó quay mặt về nơi âm thanh phát ra.<br />
- Yaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!! Anh không thấy chính anh làm tôi ngã hay sao mà còn lớn tiêng hả???<br />
- Cô nói lại xem nào? Chính cô làm cản đường của tôi đó chứ?<br />
- Tôi cản đường anh hồi nào? Mà sao anh chạy cứ như ăn cướp vậy…<br />
- Tôi “cướp” như thế nào là quyền của tôi. Không liên quan đến cô. <br />
- Her, anh có phải con trai không hả? <br />
- Không thèm nói với loại người như cô. Hắn rồ ga lên chuẩn bị vọt…..<br />
- Anh tính như vậy mà đi à ? Đâu có dễ dàng như vậy chứ. Xin lỗi tôi mau trước khi tôi lên cơn!<br />
Nó lao đến vội rút chìa khóa trên xe hắn ra. Hắn nhìn lên với ánh mắt giận dữ. Khi đó 2 cặp mặt gặp nhau, bất giác cả 2 có một cảm giác nhưng không ai trong cả 2 có thể diễn tả cảm giác đó…<br />
- Chỉ cần tiền thôi chứ gì? Đây!<br />
Vừa nói hắn vừa rút nhanh trong bóp ra vài tờ polyme đỏ mà không cần nhìn tới, hắn ném vào mặt nó và giật lấy chìa khóa trong tay nó rồi phóng xe đi mất.<br />
Mặt của nó hiện giờ còn đơ hơn quả bơ bị dập. Nó không tin được trên đời lại có loại con trai đê tiện, trơ trẽn, xấc láo, khinh người…như vậy. Nó nhặt những tờ tiền đang vương vãi trên đất lên và quyết định đem chúng ra cho chú bảo vệ và nhờ gửi trả lại cho hắn.<br />
<br />
*****<br />
<br />
Nó cầm chiếc bánh pizza về cửa tiệm và bị bà chủ quát:<br />
- Cô mang về nhà mà ăn luôn đi, sau này cũng đừng đến đây nữa.<br />
- Bác ơi, cháu rất cần công việc này. Bác có thể cho cháu một cơ hội không?<br />
- Không là không! Cô về đi …<br />
Nước mắt nó bắt đầu rơi trên khóe mi …<br />
Các nhân viên có mặt ở đó ai cũng nhìn chằm chằm vào nó. Nhỏ Vy, bạn thân bắt chí ý nhầm chí cốt với nó, bước vội đến an ủi. Vy ôm nó và nói:<br />
- Thôi nín đi. Dù gì tuần sau cũng bắt đầu học kì rồi. Lúc đó thì chúng ta sẽ cùng tìm công việc khác phù hợp với thời khóa biểu hơn. Còn giờ thì về nhà nghỉ ngơi đi. Tối tao về, tao sẽ mua bánh tráng trộn cho mày nhé. Hì. (món ăn khoái khẩu của cả hai).<br />
Sau đó nó đạp xe về nhà, trên đường đi nó nghĩ về tên chết bằm lúc nãy vì đã làm nó mất việc. Nó tự nhủ, sau này nếu một ngày xấu trời nào đó nó gặp lại hắn thì sẽ cho hắn bầm dập. Rồi bỗng xuất hiện một suy nghĩ lạc đề trong nó : “hừm, khi nãy đối diện trông hắn cũng có vẻ “được trai” đó chứ…mà trong khu đó thì chắc cũng thuộc loại con nhà giàu. Ey ya, sao mà giống phim Hàn quá mợi, có khi nào sau này mình và hắn sẽ……..”<br />
Bỗng, tiếng kèn xe ở phía sau làm nó “tỉnh giấc” <br />
“haizzzz, mày nghỉ vớ vẫn gì thế nhở? Mày chỉ là đứa con gái nhà quê thì làm sao lại may mắn như vậy chứ. Vả lại trông hắn “thú tính” thế kia thì làm sao có được diễm phúc được nó yêu chứ! Háhá” (nó vẫn thường hay tự sướng như vậy đó)<br />
<br />
Bình Bình, tên đầy đủ là Trần Ngọc Thiên Bình, ra đời trong một gia đình nghèo khó. Mẹ nó mất từ lúc sinh ra nó, nên cả cuộc đời của nó đã không thể cảm nhận được hơi ấm từ sự yêu thương của một người mẹ. Đôi khi nó nhìn những đứa trẻ khác được mẹ ôm ấp, quát mắng, iu thương mà cảm thấy chạnh lòng. Bố nó thì phải làm việc cơ cực để kiếm tiền nhiều hơn để nuôi nó ăn học trưởng thành. Vì thế bản thân nó lúc nào cũng cố hết sức để học tập để phụ lòng bố cũng như người mẹ đã mất. Vậy nên suất học bổng toàn phần của trường Đại học Hoa Sen là kết quả trong suốt 12 năm phấn đấu của nó.<br />
<br />
***********<br />
<br />
- “Ùm, Khỉ mập đi đường bình an nha, sống vui vẻ và nhớ là phải nghe lời bố mẹ đó”.-Con bé cười mỉm nhưng có vẻ gượng gạo.<br />
- “Móm sẽ ở đây chờ tớ chứ?” – Cậu bé hỏi lại<br />
- “Đương nhiên là tớ sẽ ở đây rồi, nhưng mà chờ Khỉ mập để làm gì?” – một câu hỏi ngớ ngẩn của đứa bé 8 tuổi.<br />
- “Tớ cũng không biết nữa, chỉ muốn là móm chờ tớ thôi” – cậu bé bối rối đáp<br />
- “Khi nào thì Khỉ mập về?”….<br />
- “Khi nào… móm hết móm thì tớ về….”<br />
- …. – nó đá một cái thật mạnh vào chân hắn<br />
- Ui ya .. tớ chỉ đùa thôi mà … thật ra thì ….<br />
<br />
***********<br />
<br />
RENG….RENG….RENG!!!!!!!! <br />
Nó bật người dậy, tiếng chuông đồng hồ báo thức làm cho câu hỏi bấy lâu nay nó rất muốn biết đáp án vẫn không có hồi âm. <br />
“Aaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!! Mình lại vừa mơ thấy cậu ấy”, vẫn là cái giấc mơ mà trong suốt 10 năm qua thỉnh thoảng nó vẫn hay thấy. Nó ngồi thơ thẩn, cố nhớ lại giấc mơ khi nãy xem Khỉ mập có trả lời câu hỏi của nó chưa, và cái cảm giác tiếc nuối vì thiếu một điều gì đó chưa trọn vẹn sau những lần như thế cứ hiện ra. Đang trong vòng suy nghĩ rối bời thì nhỏ Vy nằm kế bên lay nó và hét : <br />
- Bình Bình , đến giờ đi học rồi kìa, sao mà ngồi ngu ngu ngơ ngơ ra đó vậy? Gặp ác mộng àh? Hay thấy mày được kiss Justin Bieber ? Háhá<br />
- Mày bớt xàm xí đi, tao có phải là Selena Gomez đâu, mà thôi tao đi rửa khuôn mặt xinh xắn của tao đây hehe!!!<br />
……...........<br />
<br />
- Mày đi học cẩn thận nha. Tối về kể tao xem trường mày có hot boy nào rồi giới thiệu tao nghen. Nghe giang hồ đồn thì trường ĐH Hoa Sen của mày có nhiều “trai nhân” lắm đấy. Đừng có diếm tao mà hưởng một mình nghe chưa!<br />
- Yên tâm đi, chúng ta là bạn tốt mà, có thì tao cũng diếm 1 mình không cho mày đâu. Paizzzz mày nghen. Moakzzzzzzzzz gái!!!!!!!!!!<br />
<br />
***********<br />
<br />
Nó bước xuống từ chiếc xe bus và lê đôi chân hăng hái, khuôn mặt vui tươi chuẩn bị môi trường học mới nhưng xen lẫn vào đống cảm xúc đó là những lo lắng về bạn bè mới, thầy cô mới,… Nó hy vọng sự bỡ ngỡ của nó sẽ không khiến nó phải chùn bước, và nó cười một cái thật tươi cùng đôi chân hướng thẳng về phía trước. Bỗng có một âm thanh chói tai từ xa làm khơi gợi lại trong trí nhớ, trong lúc nó đang miên man nghĩ xem đó là gì thì một chiếc xe vụt qua nó với một tốc độ khá nhanh. Nó chợt giật mình và kịp đưa con mắt dõi theo chiếc xe đó. Sau khi chiếc xe đã chạy mất dạng, thì nó mới nhớ ra hình ảnh chiếc xe đó. “Ạch …không lẽ là cái tên hôm nọ làm mình…mất việc hả ta?” hừ, nhớ đến là muốn điên lên được….Đầu nó bắt đầu sôi sùng sục, chân nó chỉ muốn đuổi theo chiếc xe đó để kiểm chứng xem người lái chiếc xe đó có phải là tên khốn đó không. Nhưng nhìn lại thì nó không biết chiếc xe chạy hướng nào rồi. “grừuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu”<br />
<br />
Nó bước vào lớp, bao ánh mắt chợt đổ dồn về phía nó, tay chân nó đổ hết mồ hôi. Nó vội nhìn xung quanh xem có chỗ nào trống nhưng chỉ còn bàn cuối là lưa thưa chỗ nên nó bước thật nhanh xuống dưới đó. Vừa mới chỉ ngồi xuống và kịp định thần thì:<br />
- Eh Lan, nghe đồn là có một boy vô cùng hot sẽ lạc vào lớp chúng ta đó.<br />
- Thiệt không bay, sướng quá ya nhưng hot đến cỡ nào hả Mai?<br />
- Đẹp trai, nhà giàu thì không phải bàn nữa, đua xe thì số 1, chơi rành tất cả các môn thể thao trong đó nỗi bật nhất là bóng rổ, body thỳ cực chuẩn, nhưng hình như lớn hơn chúng ta một tuổi….nói chung từ perfect cũng không thể nào đánh giá nỗi<br />
- Chài ai!!! Đã vậy sao, mà tên là gì ?<br />
- Ngô Hoàng<br />
- Á...nghe tên thôi cũng đã thấy “thèm” háhá<br />
“Trên thế giới này lại có một đứa con trai như thế rứa, chắc là mấy nàng này lại chém gió rồi … “ – Thiên Bình nghĩ<br />
Cụp!!! Cánh cửa chợt mở ra, nó vội nhìn lên thì ra là…………..thầy giáo bước vào.<br />
Cụp!!! Cánh cửa lại mở ra một lần nữa, lần này là một sinh viên khác bước vào, nó chợt nhận ra í í í ……………bạn nữ này xinh quá ( ^.^)<br />
Cụp!!! lần này nó không thèm ngóng lên cửa nữa, đang lay hoay mở balô lấy sách vở ra thỳ……….....<br />
[Continue]<br />
</span>

Posted on Fri, 08 Apr 2011 10:48:51 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/62584-d%e1%bb%8bnh-m%e1%bb%87nh-c%e1%bb%a7a-m%e1%ba%a3nh-ky-%e1%bb%a9c/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Ước mơ và quyết định True love 0 387 29-09-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love
  2 mảnh True love 0 426 15-09-11, 11:43 AM
Bài mới nhất: True love
  Lựa chọn và quyết định ...! True love 0 710 14-09-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love
  Vì anh mệnh thủy còn em mệnh hỏa! True love 0 646 25-08-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  Em có tin vào định mệnh không ?! True love 0 468 14-08-11, 11:07 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ