Đánh giá chủ đề:
  • 3 Votes - 3.33 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Lối về
#1
Gốc xà cừ cạnh đường lớn là nơi hắn và cô ả làm việc hàng ngày. Chỗ ấy lúc nào cũng rầm rập xe qua lại, bụi bay mù trời. Chính sự xô bồ, hỗn tạp ấy đã đem lại công việc để hắn và cô ả kiếm sống qua ngày. Hắn làm nghề đóng sửa giày dép, còn cô ả đứng vẫy khách làng chơi tìm của lạ.<br />
Thường thì người ta chỉ nhìn thấy hắn cùng với cô ả vào lúc sẩm tối. Hắn làm việc từ sáng cho tới tối. Còn ả thường đi làm từ chập tối cho tới lúc khuya. Những lúc ấy, nhìn hắn và cô ả giống như hai hình ảnh đối lập. Hắn gầy nhỏ, quăn queo như cành củi khô, suốt ngày ngồi lủi thủi bên đống giày dép lộn xộn. Chỉ có khuôn mặt là trông khá khôi ngô. Hắn ngồi trên phiến đá nhỏ, quần áo bạc phếch, đội mũ lụp xụp, mặt cúi gằm, cặm cụi lau chùi, đục đẽo. Vẻ mặt thoáng những nét mệt mỏi, bơ phờ của một ngày làm việc vất vả. Ánh mắt hắn đượm buồn, nỗi buồn thấm thía lúc cuối ngày hay đó cũng là nỗi tủi hờn cho một kiếp đời lầm lũi. Còn ả lúc nào cũng hớn hở, tươi rói trong những lớp phấn son. Đôi bàn tay đưa đi đưa lại vuốt ve bờ vai trần xương xẩu và khuôn mặt đã thoáng những nét tàn phai. Ả đứng ở bên kia gốc cây, áo quần súng sính, mắt la mày liếc, uốn éo gọi mời. <br />
Hắn và ả cứ lặng lẽ với cuộc mưu sinh chẳng giống nhau ấy giữa nơi phố phường tấp nập. Hắn kiên nhẫn ngồi đợi, có người thuê là chúi mũi vào làm. Còn ả săm sắn đứng chờ, có khách là nhảy tót lên xe đi luôn. Có lẽ hắn và ả sẽ chẳng bao giờ quen nhau nếu không có những hôm cả hai cùng ế ẩm. Hắn ngồi ủ rũ bên đống đồ nghề lỉnh kỉnh, nhem nhuốc cố đợi cho hết tối. Ả đứng bên kia mỏi chân quá, thỉnh thoảng lại dựa lưng vào gốc cây ngáp liên hồi. Buồn ngủ, ả lôi thuốc ra hút. Nhưng tìm mãi không thấy bật lửa đâu, ả bèn lượn qua chỗ hắn. Ả đứng chéo chân trước mặt hắn, nói hờ hững:<br />
- Có lửa không? Cho xin một tẹo hút thuốc!<br />
Hắn chẳng thèm ngước nhìn, ánh mắt khinh khỉnh. Ả vẫn nhơn nhơn, khiêu khích. Bao năm bám sống nơi vỉa hè đã cho cả hắn và ả sự lì lợm và cái vẻ khinh đời. Nhưng có lẽ không muốn ả cứ đứng trơ trơ như thế trước mặt hay vì một chút rộng lượng còn sót lại mà hắn đã nhún nhường. Hắn đành thò tay vào túi móc ra chiếc bật lửa kiểu cổ sáng choang. Ả à lên một tiếng ngạc nhiên, đôi mắt như giãn to hơn. Có lẽ ả không ngờ một gã như hắn lại có chiếc bật lửa xịn như thế. Ả cúi xuống chìa điếu thuốc ngậm trong miệng ra đón lấy ngọn lửa từ tay hắn. Ả dừng lại một lúc để hít một hơi dài cho điếu thuốc bắt lửa. Mùi nước hoa, mùi phấn son nồng nặc phả ra từ người ả khiến hắn thoáng ngơ ngẩn. Ả chống nạnh, mắt lim dim rít thuốc rồi ngửa cổ lên trời nhả khói rất điệu nghệ. Ả hất hàm về phía hắn:<br />
- Hút thuốc này bao giờ chưa? Làm một điếu không?<br />
Hắn thèm muốn nhỏ dãi cái hơi thuốc lá xịn của ả nhưng vẫn lắc đầu. Ả cười khảy bỏ đi. <br />
Ả và hắn dần quen mặt nhau. Thi thoảng ả vẫn sang chỗ hắn xin lửa. Có khi là xin cả thuốc hút. Nhưng hắn không có. Hắn bỏ thuốc lâu rồi. Thế là ả bĩu môi, nguýt dài một tiếng. Ả lượn lờ loanh quanh chỗ hắn ngó nghiêng mấy chiếc giày cao gót treo trên giá. Ả lật giở, săm soi rồi lại làu bàu bình phẩm. Hắn vẫn coi như không. Đó là việc vẫn thường diễn ra từ khi hắn đến chỗ này. Cũng có lúc ả vu vơ đá chuyện. Thường là những câu chuyện giật gân vẫn diễn ra hàng ngày trên phố. Hắn nghe lõm bõm câu được, câu không, ậm ừ cho qua chuyện.<br />
Rồi có lần ả vừa bước lên vỉa hè thì bị trẹo chân. Chân ả khuỵu xuống, đau điếng. Chiếc váy lửng của ả bị sẻ một đường ngang đùi. Ả ngồi bệt xuống vỉa hè, chẳng biết xử lý ra sao. Phố đêm nhập nhoạng. Người qua đường thản nhiên. Ai mà thèm để ý đến một đứa như ả chứ. Ả ngồi nhăn nhó ngay trước mặt hắn. Khuôn mặt mếu máo tèm lem khi những lớp phấn son dày đặc bị nước mắt truội đi, ánh mắt như cầu khẩn. Hắn nhìn ả một hồi lâu…Và hắn nhỏm dậy quẳng cho ả chiếc áo dài để quấn ngang bụng. Hắn nắn lại chân cho ả. Chiêu này hắn học lỏm được lúc ở trong tù. Chỉ một lát là ả đỡ đau ngay. Rồi hắn cắm cúi đóng cho ả chiếc gót khác. Hắn lầm lũi không nói một tiếng. Ả ngồi ngây ra ngắm nhìn khuôn mặt khá sáng sủa của hắn. Lần đầu tiên ả thấy hắn không còn là một gã nhếch nhác, lầm lì. Cũng lần đầu tiên, hắn thấy ả không chỉ đáng ghét mà còn rất đáng thương. <br />
Có những hôm trời nóng hầm hập, công việc ế ẩm, hắn và ả ngồi kể cho nhau nghe câu chuyện về cuộc đời mình. Quê hắn ở một miền đồng đất xa xôi. Ngày xưa, hắn cũng từng là sinh viên đại học, cũng bảnh bao lãng tử lắm. Nhưng hắn a dua theo bạn bè đề đóm, hút hít, trộm cắp rồi đi tù. Trong tù, hắn được một ông giám thị cùng quê cải hối và dạy cho cái nghề sửa chữa giày dép để phòng thân. Khi ra tù, hắn mặc cảm, trốn biệt gia đình, ra thành phố lang thang kiếm sống. Còn ả ngày xưa cũng xinh đẹp có tiếng ở làng. Nhưng gia đình khốn khó, ả bỏ học giữa chừng ra thành phố kiếm việc làm. Từ chỗ làm ở quán gội đầu ả chuyển sang làm nghề bán thân. Rồi đời ả trượt dài trong u tối. Giờ quá lứa, ả bị đẩy ra đường, cò con vật vờ kiếm sống bằng nghề cũ. <br />
Đường phố nhập nhoạng sáng tối. Khoảng lặng bao trùm lấy hai người. Hắn nhìn ả xót xa. Còn ả khẽ ngậm ngùi. Hai kiếp người, hai số phận nổi trôi chạm phải nhau giữa dòng đời xuôi ngược. Câu chuyện ảm đạm phảng phất như khói thuốc quẩn quanh. Một sự đồng cảm mong manh làm cả hắn và ả bối rối. Nhưng cuộc sống vẫn trôi qua như nó vẫn từng thế…<br />
Một ngày, trời bỗng nổi gió mùa. Gió lạnh tràn về vần vũ trên tán xà cừ xác xơ. Phố phường âm u, buốt giá. Người qua đường vắng thưa. Hắn và ả vẫn phải đi làm. Hôm ấy, ả rúm ró trong bộ quần áo mỏng tang. Khuôn mặt tái nhăn vì sương gió. Ở bên kia gốc cây, hắn ho sù sụ theo từng đợt gió lùa. Hắn bị viêm hô hấp kinh niên. Cơn ho ngày một dày hơn. Ả sốt ruột qua chỗ hắn:<br />
- Có ma nào nó thèm đến vào giờ này nữa! Chưa kiếm được đồng nào có khi lại lăn ra đó rồi. Về đi thôi! Khỏe lại đi làm tiếp!<br />
Thực ra hắn cũng biết như thế. Nhưng hắn vẫn muốn ngồi lại thêm lúc nữa, cho dù không hiểu vì cái gì nữa. Chỉ khi ả giục lần thứ hai hắn mới ngần ngừ một lát rồi miễn cưỡng ra về. <br />
Nghỉ mấy hôm, hắn đi làm trở lại trong niềm vui nho nhỏ của cả hai. Hắn sốt ruột mong cho mau đến tối. Còn ả vẫn đi làm bình thường nhưng cố ý đi sớm hơn… Có những hôm, cả hai mệt mỏi tựa lưng vào gốc cây, cùng lắng nghe tiếng thở của nhau. Nó rất gần mà lại rất xa. Một chút bâng khuâng, một chút suy tưởng nhen lên trong lòng. Và rồi lại cùng thở dài thất vọng. <br />
Dù cuộc sống còn cực khổ nhưng hắn vẫn thấy yên lòng vì đã thoát khỏi con đường lầm lạc. Còn ả, giờ vẫn chìm đắm trong cõi u tối. Cũng có lúc ả bỏ không đi khách. Nhưng được mấy hôm lại thôi vì ả còn phải nuôi thân, còn phải gửi tiền về nhà chữa bệnh cho mẹ. Cũng có lúc, hắn lo cho tương lai của ả. Nhưng rồi hắn và ả lại bị kéo tuột về với nhịp sống hối hả, đua chen. Để rồi lại vội vã liếc chào nhau mỗi người mỗi hướng, lo toan sinh kế. <br />
Cuộc sống của ả và hắn cứ trôi qua như thế. Cho đến một hôm, hắn buột miệng hỏi ả:<br />
- Thế cứ định sống thế này mãi sao? <br />
Ả không trả lời. Nén tiếng thở dài, ả rút thuốc lá ra đốt. Hắn lơ đãng nhìn theo làn khói thuốc toả ra từ phía ả. Chậm rãi, hắn nói:<br />
- Tuần sau tôi về quê.<br />
- Về quê thì lấy gì mà sống? - Bất chợt ả hỏi.<br />
- Mình còn sức khỏe, lo gì không có kế sinh nhai. Còn hơn cứ lay lắt mãi ở đây…<br />
Ả cúi đầu im lặng. Câu chuyện bỏ lửng giữa chừng. Hai dáng người rệu rã quay lưng vào nhau. Bóng đêm thâm quầng trong khoé mắt. Hắn lặng lẽ bỏ về…<br />
Sáng hôm sau, báo đưa tin một vụ giết người, cướp của tại nhà nghỉ. Nạn nhân là một cô gái làng chơi. Hắn nóng ruột. Cả ngày hắn loanh quanh như ngồi trên đống lửa, chỉ mong cho nhanh đến tối. Hôm ấy ả không đi làm. Mấy hôm sau nữa cũng vậy. Hắn hoang mang. Lo lắng. Hắn định tìm đến cái nơi có vụ giết người ấy nhưng suy nghĩ kỹ rồi lại thôi. Hắn và ả có là gì đâu? Cũng như bao mảnh đời sáng tối nổi trôi ngoài kia, gặp nhau chỉ như gió thoảng. Và biết đâu ả bận không đi làm được. Hay ả có việc khác rồi? Hắn thấy hối tiếc là chưa một lần biết tên thật và chỗ ở của ả. Không biết giờ này ả đang ở nơi đâu?...<br />
Chủ nhật, hắn vẫn đi làm. Hắn ở lại chỗ làm cho tới khuya.Và cô ả vẫn không tới. Lòng hắn dần dịu đi. Mọi cái đều có thể xảy ra. Dù sao đó cũng là cách sống mà ả đã chọn, cho dù nó không được đẹp đẽ cho lắm. Hắn trầm ngâm đốt thuốc một mình. Đã lâu rồi hắn mới hút thuốc. Hắn thẫn thờ nhìn vầng khói xanh xao bay lơ lửng. Hắn nghĩ đến cô ả. Có cái gì đó trống vắng trong lòng. Hắn nhớ cái dáng lơ đãng đốt thuốc của ả. Cả cái vẻ u sầu thoáng qua trên vầng trán nhợt nhạt của ả. Tất cả giờ chỉ như khói thuốc hư vô. <br />
Hắn nhắm mắt lại, hình dung ra khuôn mặt cô ả. Thấy nó thật dịu dàng và thanh thản nếu như không có những lớp phấn son. Và hắn thấy cô ả cười. Nụ cười rạng rỡ như ngôi sao lấp lánh phía đằng xa. Hắn chợt nhận ra phía đó có quê hương của hắn. Nơi đó, hắn từng có những tháng ngày tươi đẹp. Nơi đó, từng có một người con gái yêu thương hắn…Hắn còn bố mẹ già và những đứa em đã lớn. Hắn tin rằng mọi người sẽ không quay lưng lại với hắn. Hắn sẽ về với ruộng đồng, cây cỏ để sống thanh đạm suốt quãng đời còn lại. <br />
Hôm sau, hắn về quê. Hành trang nhẹ bẫng… <br />
<br />
<img src="/forum/images/smilies/yahoo/26.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="nerd" title="nerd" /><img src="/forum/images/smilies/yahoo/26.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="nerd" title="nerd" /><img src="/forum/images/smilies/yahoo/26.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="nerd" title="nerd" />

Posted on Wed, 23 Feb 2011 07:07:16 +0000 at /forum/showthread.php?tid=11152
Reply
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ