Đánh giá chủ đề:
  • 4 Votes - 3 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Cầu vồng và Mặt trời với một cô bé 16
#1
Cầu vồng và Mặt trời với một cô bé 16 <br />
nguồn : hoahoctro.vn<br />
tác giả : IAMMAI<br />
<br />
Kết thúc một ngày, như bao ngày khác. Nhưng hôm nay thì không ổn chút nào. Mệt. Tâm trạng không vui. Rất Gần (tên nó đặt cho một người mà nó chẳng biết một tí nào về người ta cả, à, biết số di động) tự nhiên nhắn tin cho nó: “Sắp thi rồi, tập trung vào học hành nha! Mình sẽ biến mất một thời gian. Hẹn ngày gặp lại cậu!”<br />
<br />
Như mọi khi á, nhận được tin nhắn của Rất gần, Nguyên đã mủm mỉm, sung sướng, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng từng... ký tự, nhưng lần này thì không. Không chỉ vì nội dung “từ nay biến mất”, mà cái chính là vì cảm giác của người bị bỏ rơi, luôn đứng ở vị trí kẻ bị động mà từ khi quen Rất gần, Nguyên cũng ngẫu nhiên tự đặt mình vào.<br />
<br />
<br />
<br />
<br />
Nguyên không biết Rất Gần là ai, không biết nhà, tên, lớp... Trong khi, dường như Rất Gần biết khá nhiều về Nguyên, có thể quan sát Nguyên từ nhiều nơi, nhiều lúc.<br />
<br />
Cảm giác ban đầu có “fan” thật thích thú, nhưng cứ ở vai trò bị động như thế này, nó thấy buồn và ức chế lắm. Nguyên nói dối mẹ là đã ăn cơm từ chiều, rồi nó lao vào phòng. Ngủ, không quan tâm rằng mai còn một bài kiểm tra Sử 1 tiết. Tất nhiên, trong đầu một con nhóc chuyên Toán, lúc này làm gì có tí chữ Sử nào. Kệ…….<br />
<br />
Nguyên cảm thấy như mình bị bỏ rơi khi Rất Gần đột nhiên biến mất<br />
<br />
Đúng là giấc ngủ là liều thuốc hữu hiệu nhất đối với Nguyên, bởi nó đã biến một Nguyên cáu kỉnh của ngày hôm qua thành một…. con nhóc bình thường… có lẽ là bình thường như bao người khác.<br />
<br />
Hằng ngày, nó chỉ mong chạy qua được cái cổng trường trước khi trống đánh, để rồi mấy cô cờ đỏ giáo viên cứ đứng nhìn mà chép miệng: “Thể nào cũng có ngày đi học muộn…” Nhưng hôm nay thì khác, Nguyên đến trường sớm hơn mọi ngày, nó không vào luôn mà đứng lại trước cổng trường một lúc thật lâu. Nó sắp phải xa nơi này….<br />
<br />
Như một thói quen, cứ đi đến giữa sân trường nó lại ngước lên nhìn… lan can tầng 3 để xem có ai đang… nhìn nó không. Và để sau đó tự cốc đầu mình bởi chẳng có ai ngoài đấy cả, mà nếu có thì cũng không nhìn nó! Cũng chẳng biết từ bao giờ Nguyên có cái thói quen kì cục ấy nữa, có lẽ là từ khi Rất Gần nói là nhìn thấy nó khi đứng trên lan can tầng 3.<br />
<br />
Nghĩ đến đây, những mẩu tin nhắn của một người lạ, nhưng rất gần nó lại ùa về. Hơn bao giờ hết, bản tính hiếu thắng của con bé lại trỗi dậy, kèm theo sự xấu hổ cho chính mình. Nguyên đã từng mạnh mồm tuyên bố với Rất Gần: “Tớ sẽ tìm cậu bằng được…” vậy mà…<br />
<br />
Nguyên dừng suy nghĩ, nó là một đứa dễ dàng điều chỉnh được cảm xúc của mình. Nó không bước tiếp lên lớp mà chuyển hướng sang phía dãy nhà Hiệu bộ, leo lên tầng 4, chui vào cái hành lang sát phòng thực hành Tin cuối cùng, gần với mái lớp nó. Nơi đây như là bí mật riêng của nó, cứ khi nào buồn, hay chán nản hay đơn giản vì không muốn ai nhìn thấy cái vẻ mặt không tươi tỉnh của nó, Nguyên lại tìm đến đây.<br />
<br />
Trên này lúc nào cũng có gió, hơn nữa, gió còn rất mạnh, Nguyên thích gió, thích cái cảm giác khi từng ngọn gió mơn man da thịt, khi gió luồn sâu vào từng lọn tóc và nhất là khi gió cuốn bay cái nỗi buồn vu vơ chẳng bao giờ có tên của nó đi.<br />
<br />
Nhưng hôm nay thì khác, nó còn có 1 bài kiểm tra Sử 1 tiết. Nó không cho phép mình suy nghĩ nhiều nữa, nó lại đâm đầu vào học, mặc dù phải học cái môn mình không thích tí nào, mặc dù phải học vẹt…<br />
<br />
Dù không thích nhưng Nguyên vẫn cố nhồi nhét học nốt môn Sử mà không biết có ai đó đang dõi theo mình<br />
<br />
Gần sát giờ vào lớp, Nguyên cũng đã nhét được hết đống Sử dài loằng ngoằng vào đầu… Haizz, đứng dậy, vươn vai cái nhỉ??? Thế là nó đứng dậy, hoa chân múa tay, vặn mình,…nói chung là đủ mọi thể loại, đủ mọi động tác, tự nhiên như ở nhà (cũng đúng thôi, bởi đây là cái thiên đường của riêng nó mà, với lại, làm gì có ai… hâm mà leo lên đây cơ chứ!)<br />
<br />
- Mày làm gì ở đây thế?<br />
<br />
Nguyên dừng ngay mọi động tác (tất nhiên), phải mất 3s, cái đầu của nó mới nhận được thông tin là có đứa đang nhìn nó với ánh mắt… khó hiểu. Nhưng rồi thì nó cũng… nặn ra một câu để nói với thằng bạn thân cùng bàn:<br />
<br />
- Ờ thì… trời nóng nên ra đây… hóng mát. Mà mày làm gì ở đây thế?- Giờ thì Nguyên đã đủ tỉnh táo để chất vấn “hàng xóm” như mọi ngày 2 đứa vẫn chạnh chọe.<br />
<br />
- Tao đi tìm mày. Thấy mày đến rõ sớm mà mãi chẳng thấy mặt mũi đâu nên tao đi tìm… - Tên “hàng xóm” nói 1 cách thản nhiên như đúng rồi.<br />
<br />
Lại một lần nữa trong… khoảng 5 phút, Tùng làm Nguyên ngạc nhiên…. Có bao giờ nó quan tâm đến mình thế này đâu cơ chứ!<br />
<br />
- Tao có phải trẻ con đâu mà mày phải đi tìm. Chẳng nhẽ tao lại có thể… lạc giữa… trường học được à?<br />
<br />
- Mày đang có tâm sự gì à? Kể cho “hàng xóm” nghe đi.<br />
<br />
- Hôm nay mày ăn nhầm… thuốc súng à? Mới sáng ra đã ăn nói linh tinh. Thôi, tao xuống đây. Sắp đến giờ vào lớp rồi đấy. Mày thích thì cứ ở đấy mà hóng gió… rồi tí nữa thì ở trong sổ đầu bài mà hóng luôn thể.- Nói rồi Nguyên đi thẳng, để mặc thằng “hàng xóm” vẫn đứng tần ngần ở đấy.<br />
<br />
Nguyên luôn thế, luôn tìm cách che đậy tâm trạng của mình, luôn tỏ ra mình luôn mạnh mẽ, luôn thể hiện rằng mình không phải là một con nhóc yếu đuối.<br />
<br />
<br />
***<br />
<br />
Hai tiết đầu là 2 tiết Toán, tiết 3 kiểm tra Sử nên Tùng không (dám) nói với Nguyên câu nào cả. Đến giờ ra chơi hết tiết 3, Nguyên ra lan can tầng 3 đứng, tất nhiên Tùng cũng ra… trông chừng.<br />
<br />
- Sao hôm qua mày hẹn tao online để ném cho tao mấy cái đề Toán mà không thấy mặt mày đâu hả? - Tùng lên tiếng bắt chuyện trước.<br />
<br />
- Ờ, hôm qua tao mệt nên đi ngủ sớm. Xin lỗi, để chiều về tao gửi cho.- Nguyên nói mà không nhìn thằng bạn lấy một cái. Nó sợ nhất là bị Tùng lo lắng hay thương hại.<br />
<br />
- Biết ngay mà, chết vì ngủ. Ngủ cả đêm nên sáng phải đến sớm để học Sử đúng không?<br />
<br />
- Mày biết rồi còn giả vờ hỏi. Mà sao mày biết tao ở trên đó? - Cái tính tò mò của Nguyên lại nổi lên.<br />
<br />
- Tao biết từ lâu rồi. Chơi với nhau lâu thế mà mày nghĩ qua mặt được tao sao?<br />
<br />
Chuyện Nguyên nhắn tin với Rất Gần cũng chỉ có mỗi Tùng biết<br />
<br />
Cả hai im lặng. Phải, Nguyên với Tùng chơi với nhau từ hồi lớp 6 cho đến tận bây giờ, cũng quá đủ để hiểu hết về nhau…<br />
<br />
- Ê, có thằng nào đang nhìn mày kìa! – Tùng bất ngờ đổi chủ đề.<br />
<br />
- Thôi, mày đừng trêu tao nữa… Có lẽ tên đó cũng chỉ muốn trêu đùa tao thôi. À không, tao không phải là một con nhóc dễ bị mang ra để trêu đùa. Có lẽ… nó thừa tiền!<br />
<br />
Tùng là đứa đuy nhất biết chuyện của Nguyên với một tên lạ mặt nào đó mà Nguyên hay gọi là Rất Gần, bởi tên đó hay nói với Nguyên là nó ở rất gần Nguyên… Nguyên hay nói là sẽ bỏ tính tò mò đi, không hiếu thắng nữa, nhưng Tùng biết, trong thâm tâm, Nguyên vẫn rất, rất muốn biết Rất Gần là ai lắm.<br />
<br />
Tùng còn nhớ Nguyên đã từng tuyên bố là sẽ cười nhiều hơn chỉ bởi vì Rất Gần đã từng nói là thích nụ cười của Nguyên. Tùng nghĩ Nguyên coi Rất Gần như một người đặc biệt lắm bởi tên đó có thể khiến Nguyên thay đổi khá nhiều, Nguyên đã phá lệ, hát cho một mình tên đó nghe, mặc dù chỉ là qua điện thoại thôi nhưng cũng đủ khiến Tùng ghen tị.<br />
<br />
- Mày thấy tên đó thế nào? Nếu “cảm” rồi thì tao sẽ giúp. Biết đâu lại có một cái “happy ending” giống tao với em Giang thì sao?<br />
<br />
- Không, tao nghĩ tao sẽ không “cảm” một người chỉ vì mỗi… số điện thoại đâu! Mày ơi, mày có biết nhiều lúc tao ghen tị với bọn mày nhiều lắm không? Nhưng giờ thì tao không ghen tị nữa bởi tao cũng hạnh phúc, hạnh phúc vì có một thằng bạn thân là mày…<br />
<br />
Nói rồi, Nguyên quay sang cười với Tùng một cái thật tươi, sao cho có bao nhiêu răng khoe hết ra. Đây là một quy ước của bọn nó từ lâu lắm rồi. Khi một trong hai đứa không muốn tiếp tục đề tài đang nói nữa thì một nụ cười như thế sẽ được hiểu là: “câu chuyện đến đây là hết!”. Có lẽ cũng chính nhờ quy ước này, nhờ sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau của 2 đứa mà bọn nó có thể làm bạn thân lâu đến thế.<br />
<br />
Ngay lúc này, Nguyên thấy mình thật ngốc. Ngốc vì cứ mãi ngóng trông tin tức từ một người lạ, có thể nói là đang…trêu đùa mình. Ngốc vì cứ tìm kiếm một người mà không nhận ra sự quan tâm của những người thân ngay bên cạnh mình, không nhận ra họ lo lắng cho mình đến nhường nào… <br />
<br />
Rất Gần có lẽ chỉ như cầu vồng tô sắc cho cuộc sống của nó<br />
<br />
Rất Gần đã hẹn gặp Nguyên vào một ngày nhiều nắng, khi mà mọi việc thi cử đã xong xuôi. Nguyên nhắn lại thật nhanh: “Nhất trí nhé” kèm theo icon cười thật tươi. Thật sự, lúc này nó thấy nhẹ nhõm lắm.<br />
<br />
Có lẽ, khi đó, Rất Gần và Nguyên có thể trở thành những người bạn, hay gì khác nữa nó cũng không cần biết. Còn bạn thân ư? Nguyên nghĩ là không, bởi nó đã có một thằng bạn thân quá tuyệt vời là Tùng rồi…<br />
<br />
Nguyên chợt nhận ra, Tùng và những người thân sống quanh mình như ánh sáng mặt trời. Còn Rất Gần thì chỉ như cầu vồng bảy sắc. Ánh sáng mặt trời không rực rỡ, không khiến con người ta luôn phải ngước nhìn như khi thấy cầu vồng. Nhưng ánh sáng mặt trời luôn luôn bên ta, như những người thân luôn luôn bên Nguyên, luôn sé chia mọi niềm vui, nỗi buồn với nó, còn cầu vồng chỉ như một phần điểm tô thêm sắc màu cho cuộc sống của nó, có cũng được mà không có cũng ... chẳng sao…<br />
End

Posted on Sun, 20 Feb 2011 15:08:08 +0000 at /forum/showthread.php?tid=10937
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Này,kẻ thù không đội trời chung....đội trời chung với tôi nhá True love 0 1,972 25-09-11, 11:08 AM
Bài mới nhất: True love
  Đèn trời đêm True love 0 360 26-08-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  Tôi ươm ánh mặt trời True love 0 433 30-07-11, 11:00 AM
Bài mới nhất: True love
  ngày mai mặt trời sẽ mọc True love 0 393 19-07-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love
  Cầu vồng True love 0 326 16-07-11, 11:04 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ