Đánh giá chủ đề:
  • 4 Votes - 2.5 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
ĐÁM CƯỚI HỜ
#1
Dũng làm công nhân trong nhà chúng tôi thấm thoắt đã được hơn một năm. Một năm là khoảng thời gian thử thách đủ cho tôi tin tưởng để cho Dũng làm chân chạy hàng bỏ mối ở chợ và thu hồi sổ sách cũng như tiền hàng từ tay các chủ sạp. Hai vợ chồng tôi có nghề làm túi xách bỏ chợ và nhận gia công hàng hợp đồng cho các công ty may lớn đã hơn mười năm. Mười năm với bao thăng trầm trong nghề, lúc trúng lúc mất, mẫu mã giá cả cạnh tranh ì xèo, nhưng cái xưởng nhỏ của gia đình vẫn hoạt động yên ổn. Khéo thu vén, hai vợ chồng cũng mở rộng được quy mô cái xưởng lên gần hai chục công nhân, trong đó lo ăn ở cho sáu đứa đều là con em của mấy nhà người quen biết dưới quê gửi lên. Dũng là một trong số đó.<br />
Hồi mới đến, Dũng nhìn thật thảm hại. Cái quần vải cũ nhăn nheo như lò xo vì ngồi xe đường xa, chiếc áo màu cháo lòng, chân đi đôi dép lào mòn vẹt, trông nó như cây chổi gà xơ xác. Nếu như không được cô Mái ở quê điện lên dặn trước là có thằng Dũng con ông Thái ở thôn Đông chuẩn bị lên xin vào làm, chắc tôi cũng chả dám cho nó vào nhà. Mấy đứa công nhân khác thì nhận ngay ra thằng bạn dưới quê. Chúng nó đang ăn cơm, bỏ cả bát đũa chạy ra đón. Thằng Dũng cười toe toét, khoe hai hàm răng xỉn vàng do hút thuốc lào lâu ngày.<br />
<br />
<br />
Ở thành phố một năm, Dũng trông chả có gì đổi khác. Nó vẫn bé loắt choắt, hai mươi ba tuổi mà nhìn không to con bằng thằng con tôi mới học lớp bảy. Nhìn sau thì tưởng thiếu niên, nhưng nhìn trước thì ...mặt nó già chát! Tính Dũng lại lỗ bỗ lã bã, gặp ai cũng cười nói được. Mặc dù mấy bà mấy cô ở chợ khi bị nó giỡn thì tru tréo lên mắng, nhưng ai cũng thích nó.<br />
- Này chị ơi, tiền hàng hôm nay này. – Dũng mới đi thâu tiền về, lôi trong cái cặp học sinh nó vẫn khoác để đựng tiền đựng sổ hàng ra một cọc tiền toàn tờ năm chục đỏ ối.<br />
- Ừ để chị đếm. Mà sao vô nhà rồi mà mày còn đội mũ chùm hụp chi cho nóng vậy Dũng?<br />
Dũng chỉ cười hề hề, không nói gì, rồi bỏ cái mũ phớt trên đầu ra. Tôi trợn mắt lên vì ngạc nhiên:<br />
- Mèn ơi, đang yên sao mày cạo trọc lóc cái đầu thế kia?<br />
Nó vuốt vuốt cái đầu giờ nhẵn thín như quả bưởi. Nhỏ người làm mới đi chợ về, nhìn thấy “quả bưởi” tròn lông lốc, bò lăn ra cười. Cu Dũng đỏ mặt, gắt lên cho đỡ ngượng:<br />
- Ơ hay, mốt đấy mày cười cái gì? Chị đếm nhanh lên em còn đi tắm cái, nóng quá!<br />
Mấy anh em trong nhà từ lớn đến bé lần lượt có người yêu hết. Chỉ riêng Dũng, gặp cô nào cũng tán tỉnh nhận vơ là “ghệ” thì vẫn “lính phòng không”. Mà nhìn nó như thế, vừa xấu cái tướng, vừa xuề xòa, lại hay có tật ba hoa; tôi nghĩ bụng chả cô nào dám yêu nó. Đợt đó, tôi có mướn một cô làm kế toán, do có nhiều đơn đặt hàng cần có người quản lý thu chi. So với mấy người công nhân nữ ngồi may lê la, bụi bặm thì nhỏ Lành nhìn diện hơn hẳn, da lại trắng. Thằng Dũng thích lắm, chưa gì đã nhận là người yêu. Nó đi đâu thì thôi, cứ về tới cửa là đã oang oang cái mồm:<br />
- Ơ Lành của tao đi đâu rồi đấy nhỉ?<br />
- Đi đâu cái đầu anh đấy! – Con Lành mắng. Đầu tiên mới đến, bị trêu nó đỏ hết cả mặt lên. Riết thành quen, con bé chả thèm phản ứng gì. Thằng Dũng lại càng thích, tưởng đã “tán” được em. Lành cũng là một đứa đáo để, nó nhân tiện nhờ vả thằng Dũng hết việc này việc kia làm thằng bé cứ phải chạy tới chạy lui, lúc thì đi photo hóa đơn, lúc thì ngồi làm tính lại sổ sách, lúc lại nhờ đi sửa cho cái đồng hồ. Việc gì Dũng cũng làm rất nhiệt tình. Nhưng chỉ được hơn một tháng, thằng Dũng bắt đầu lơ con Lành. Không phải vì chán bị làm chân sai vặt không công cho Lành, mà vì lúc đó xưởng may lại có thêm vài nhân công nữ tới phụ việc. Mà trong đó có một cô rất xinh tên Nga. Thế là Dũng lại khoe loạn lên với mọi người em Nga là người yêu nó. Tuy vậy, Lành nhờ gì nó vẫn nhận làm. Tính thằng Dũng là thế, xuề xòa, cả nể, ai nhờ cái gì cũng không nỡ từ chối.<br />
Cuối tuần, mấy anh em thợ tíu tít sửa soạn quần áo, đầu tóc vuốt keo bóng lộn, sau đó xách xe đi đón bạn gái đi chơi hết. Chỉ có Dũng chẳng có ai để đưa đón. Xe máy xe đạp trong nhà cũng chẳng còn cái nào, Dũng cũng không lượn cà phê cà pháo được. Nó nằm nghêu ngao hát một hồi. Chán rồi, nó gom mấy tấm bìa ra ngồi đo đo, cắt cắt. Tôi đang nấu cho bé con nồi cháo, thấy nó chạy vào trong bếp hớt hải hỏi:<br />
- Chị ơi, cho em mấy miếng si vải hôm qua cắt bóp đầm thừa nhé.<br />
- Còn vài miếng không biết Quân nó để đâu rồi đấy. Mà mày lấy vải thừa làm gì vậy em?<br />
- À – Cu Dũng gãi cái đầu trọc – giờ tóc đã mọc lên lởm chởm – Em đang thiết kế một cái túi.<br />
Nghe nó nói chữ “thiết kế” một cách trang nghiêm làm tôi muốn bật cười. Nó suốt ngày ngồi trên xe đưa hàng chứ có may mấy đâu, nói gì đến dựng mẫu với thiết kế. Trước nó may cũng khá, của đáng tội, cái tính nó thì chẳng chịu ngồi yên một chỗ mà may. Đúng là mỗi người một tính. Có đứa thì phân cho đi giao hàng, thì lại cứ chối đây đẩy.<br />
- À, mèn ơi, làm tặng cho em Nga hả?<br />
- Sao chị biết.<br />
- Sao lại không biết. Lấy đi em, ráng cưa cẩm rồi cưới về cho bố *** đỡ lo.<br />
Nó lại giã đầu cười hì hì.<br />
Vậy mà đùng một cái, thằng Dũng xin tôi cho nghỉ nửa tháng về quê lấy vợ. Cái tin thằng Dũng chuẩn bị lấy vợ giống như một điều gì đó vừa lạ lùng, vừa khôi hài, vừa khó tin đối với tất cả mọi người. Ban đầu nghe xầm xì, tôi tưởng lần này cũng là do thằng Dũng nó tự “nhận vơ”. Mà cuối cùng thì là đúng thật. Buổi tối cơm nước xong, nó lên phòng khách thưa chuyện. Nó bận một chiếc quần tây mới cắt, áo sơ mi trắng, khuôn mặt thằng Dũng hân hoan như bắt được vàng, trông phải trẻ ra đến năm tuổi.<br />
- Sắp lấy vợ có khác nghe Dũng, nhìn đẹp trai hơn hẳn. – Tôi nói đùa cho nó đỡ ngượng.<br />
Nó cười cười, ngượng ngịu ngó lơ đi chỗ khác.<br />
- Chị cho em xin phép về quê ít bữa.<br />
- Cưới xong dắt vợ vào đây làm tiệc đãi anh chị với bạn bè nữa đó nghe. Mà sao mày quen nhanh cưới lẹ vậy. Không giới thiệu với anh chị để anh chị trước xem người ta ra làm sao.<br />
Thằng Dũng cười:<br />
- Nó ưng cưới thì em phải làm lẹ không thì mất!<br />
- Ừ, nghe nói vợ em xinh lắm hả? Đây, anh chị cho em một triệu. Không phải tiền mừng gì đâu, coi như chị cho em tiền tàu xe về quê. Còn mừng thì khi nào dẫn vợ vô đây nghe.<br />
- Em cám ơn chị.<br />
Vợ Dũng hóa ra cũng chẳng phải ai xa lạ. Đó là nhỏ Phương, làm tổ trưởng trong một công ty may mặc xuất khẩu. Số là cách đây hơn một tháng, nhà tôi có tổ chức cho công nhân, người làm đi Vũng Tàu tắm biển cuối tuần. Hôm đó tôi lại hơi cảm nên chỉ có chồng tôi dẫn mọi người đi. Thằng Dũng gặp con Phương cũng chơi ở bãi biển ngày hôm đó. Nhưng về nhà không thấy nó khoe khoang như mọi lần nên trong nhà tuyệt nhiên không ai biết chuyện hai đứa hẹn hò sau này.<br />
Thằng Dũng về được một tuần, cô Mái dưới quê gọi điện lên hỏi thăm, khoe thằng Dũng xấu trai nhất làng rước về cho ba mẹ nó được một cô con dâu cao ráo xinh xắn, mà nghe đâu lúc cưới thì cô dâu đã mang bầu, hai anh chị đã “ăn cơm trước kẻng” rồi. Cưới gấp là do cô dâu giục cưới. Cô Mái kết luận: “Bọn thanh niên bây giờ chúng nó thoáng nhỉ. Còn mấy đứa chưa vợ, cháu bảo chúng nó cảnh giác không thì lại bị bọn con gái trong ấy nó dụ dỗ. Ngoài này khối đứa xinh mà không chịu về xem mặt”<br />
Tuần sau nữa, cô Mái lại gọi điện lên. Cô nghe mấy đứa làm kể thằng Dũng mới quen Phương được hơn một tháng, mà lúc cưới đã có bầu mấy tuần rồi: “Cô nghi thằng Dũng bị con kia nó lừa. Làm gì có bầu nhanh thế được. Mà quen nhau còn phải đi lại tìm hiểu nữa chứ. Bầu nhanh vậy có khi thằng nào ăn ốc, bắt thằng Dũng đổ vỏ. Với lại thằng này cô biết tính nó, nó khờ lắm cháu ơi.” Tôi phải dặn cô là không biết chắc thì đừng có nói ra ngoài làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của hai đứa.<br />
Dũng xin nghỉ hai tuần, nhưng phải đến hết tuần thứ ba nó mới vô lại. Cô dâu mới ốm nghén, mặt mày xanh như tàu lá. Hai đứa chúng nó thuê một căn nhà bé tí tẹo. Vợ mang bầu mệt đi làm buổi được buổi không, mình thằng Dũng phải cáng đáng chi tiêu cho cái gia đình nhỏ. Dạo này nó cai hẳn thuốc lá, cà phê. Thì lương công nhân đâu có dư dả gì cho cam, lại còn nuôi cô vợ. Thằng Dũng nhìn già xọm hẳn đi khiến ai cũng trêu nó:<br />
- Mày ham hố lấy vợ đi rồi giờ nếm mùi khổ ải. Dại chưa!<br />
Nó vẫn vô tư như không, còn ngoác miệng ra phụ họa:<br />
- Biết lấy vợ tôi khổ thế này thì thôi chả thèm lấy ngay từ đầu. Mà mọi người đừng có mách vợ em. Nó thấy em nói như thế đêm về nó cho em ngủ ngoài đường.<br />
- Ê cái thằng sợ vợ.<br />
Cô vợ Dũng thảng khi ở nhà trọ khó ở cũng đi loanh quanh ra xưởng chơi. Cô vợ mới hay ngồi ở hàng hiên sau nhà, lơ đãng ngó ra đám cây ngải đắng mọc hoang ở hàng rào. Đúng là lạ, nhìn nó trắng trẻo, xinh xắn, cao to hơn cả chồng, mà lại ưng lấy thằng Dũng – người có nhiều nguy cơ ế vợ. Nhiều ngườicho là thằng Dũng tốt số, nhưng cũng có những người như cô Mái, thì cho rằng thằng Dũng bị lừa. Nhưng rồi mọi chuyện xoay chung quanh cái đám cưới của thằng Dũng cũng lắng lại. Vợ nó gần tới ngày ở cữ, được đưa về quê sinh nở cho ông bà nội chăm sóc. Mình thằng Dũng ở lại thành phố làm việc. Nó sắp làm bố nên càng làm việc chăm hơn để kiếm tiền “mua bỉm cho con” như mấy đứa công nhân tếu táo hay đùa. Hai tháng sau, vợ Dũng sinh một cậu con trai, báo tin lên làm thằng Dũng nghe điện thoại xong mừng rơi nước mắt.<br />
- Chúc mừng nghe Dũng. – Tôi nói với nó.<br />
- Chị ơi, chắc em phải về quê kiếm việc làm thôi. Chứ làm sao xa vợ xa con được.<br />
- Vợ chồng gần nhau là hơn. Nhưng theo chị, mày nên tính cho kỹ. Ở đâu làm được hơn thì ở. Giờ về quê cũng khó có đồng ra đồng vào. Không thì hai vợ chồng đợi cho cháu nó cứng cáp rồi mang vào luôn trong này, ngày thì gửi bà Năm đầu hẻm trông cho mà đi làm, tối thì rước về.<br />
- Em cũng đang bàn lại với nhà em.<br />
Việc bàn xem hai vợ chồng sẽ ở đâu chưa xong, thì dưới quê báo lên vợ thằng Dũng bỏ nhà đi biệt tích đã hai ngày nay. Trước khi đi, cô vợ để lại cho Dũng một bức thư nhắn dặn chồng nuôi hộ đứa con, sau này có duyên thì gặp lại đừng đi tìm vô ích. Dũng mấy ngày nay như ngồi trên đống lửa, đòi về quê ngay. Tôi phải khuyên nó ráng ở lại, biết đâu con Phương lại bỏ vào trong này. Dũng chạy đi hết các chỗ bạn bè, họ hàng của nhỏ Phương để tìm nhưng nửa tháng trời trôi qua mà bóng dáng cô vợ vẫn biệt tăm. Dũng bị vợ bỏ.<br />
Dũng thu xếp đồ đạc rời thành phố về quê trong một ngày trời mưa tầm tã. Mọi người giữ lại, bảo đợi hôm sau hết mưa hãy về nhưng nó không chịu. Dũng không yên tâm khi để đứa bé cho hai ông bà đã già yếu trông. “Em về nhà sẽ đánh cá bắt cua thả gà nuôi vịt. Em sẽ nuôi thằng bé lên người. Biết đâu mẹ nó sẽ về lại.” – Thằng Dũng nói giọng trầm trầm. Dáng nó liêu xiêu trong chiếc áo mưa mỏng chạy trong mưa ra bến xe. Tôi chợt nhớ lại lời cô Mái, nói đứa bé sinh ra không giống một ai trong họ nội, chắc chắn không phải là con thằng Dũng. Tôi thì nghĩ rằng, chắc ông trời cũng sẽ không quá bất công với nó.<br />
End

Posted on Thu, 17 Feb 2011 06:15:29 +0000 at /forum/showthread.php?tid=10714
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Bức Thư Cuối Cùng True love 1 1,472 07-10-11, 11:01 PM
Bài mới nhất: hocaccess
  Này ...! Cậu cười đi .. cười 1 cái thôi mà ...! True love 0 756 13-09-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love
  Cuối cùng em chỉ là nàng tiên cá?? True love 0 606 08-09-11, 11:08 AM
Bài mới nhất: True love
  LÁ BÀI CUỐI CHO 1 TÌNH YÊU True love 0 542 06-09-11, 11:04 AM
Bài mới nhất: True love
  Chuyện đọc ngày cưới True love 0 507 05-09-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ