Đánh giá chủ đề:
  • 2 Votes - 3 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Cô gái bé nhỏ.....Hãy đến bên anh ...
#1
Sáng nay , mọi việc với Hà vẫn bình thường . Đi học , ăn sáng và ... được hộ tống về nhà .<br />
<br />
- Tối nhớ qua đón chị đó nha ! 7h30 đó , hem tới là có chiện đó à ! _ giọng nói Hà nũng nịu và đang iu hết sức với đôi mắt to tròn .<br />
<br />
_ Ùhm ! nhớ ồi mừ . Bin hem tới , cho chị hun Bin 1 cái á ._ Bin trả lời lại 1 cách nghịch ngợm .<br />
<br />
Thế là cả 2 chia tay ở đó . Trước nhà Hà . Với đặc ân là ban thân nên Bin được chở Hà đi học thường xuyên . Nhưng thật ra 2 đứa là người yêu của nhau cũng được 1 năm rồi . Đặc biệt la' Bin lại thua Hà 1 tuổi , nhưng không hiểu sao tình cảm của cả 2 rất tốt , không 1 lần cải vã , cũng không xích mích , Hà yêu Bin rất nhiều .<br />
<br />
Tối đó , chờ Bin tới đón mà lòng Hà cứ thấp thõm , mắt trái nháy liên hồi .<br />
<br />
Cuối cùng thì Bin cũng tới , thấy Hà , Bin cười thiệt tươi và 2 đứa đi về . Thường ngày Bin đi xe rất chắc , Hà không bao giờ lo lắng khi nhờ Bin chở đi hay chở về . Thế mà sao hôm nay lòng cô cứ thấp thõm trong lòng , dặn Bin đi phải cẩn thận mãi . Thấy người yêu ngồi sau lo lắng , Bin cười và nói :<br />
<br />
_ Hôm nay chị sao thế ? Bin đi mừ lo à ! Mà chị yên tâm , có chiện gì xãy ra thì Bin cũng bảo vệ chị , dù có die cũng hem sao .<br />
<br />
Câu nói làm Hà cũng bật cười vì những ý nghĩ " người nhớn hoá " của Bin .<br />
<br />
Nụ cười ấy chưa tắt , thì bổng nhiên 1 chiếc xe tải ngược chiều sao lại đâm thẳng về hướng xe của 2 người .<br />
<br />
- Á á á á á ............................<br />
<br />
ĐÙNNNGGGG.............<br />
Hà không biết gì nữa , đến khi thức dậy thấy mình đang nằm trong phòng điều trị , người không cử động được , đầu tê buốt , mở mắt ra thấy mẹ cô đang khóc , nắm tay cô thật chặt , cô hỏi là :<br />
<br />
- Mẹ ...ơi ! Bạn..của con ...đâu ..hở ..mẹ ? Bạn ...con ...có bị sao ..không....me. ?<br />
<br />
Mẹ cô im lặng , khóc nhiều hơn . Bin đã chết rồi , Bin đã bảo vệ cô đúng như lời cậu ấy nói , Bin ôm chặt cô lúc xe tải lao tới , tung vào , Bin hứng chịu tất cả , kể cả cái chết , nhưng giờ , Hà vẫn chưa biết gì . Cô chỉ tưởng mẹ khóc vì thương con thôi .<br />
<br />
2 tuần trôi qua , vết thương ở đầu và thân thể Hà đã dần dần bình phục . Lúc này , cô mới hỏi em mình là có biết tin gì về Bin không ?<br />
Em cô lúc này ậm ừ mãi ...lo lắng quá , cô năn nỉ cậu em thì nghe nói :<br />
<br />
- Em nghe mẹ nói qua điện thoại là anh Bin ...chết rồi !<br />
<br />
Khi nghe xong câu đó , Hà cảm thấy như tai mình bị ù ù , chân tay bũn rũn cả ra :<br />
<br />
- Em ...em đang...đùa phải không ? Đừng giỡn nữa , anh Bin sao rồi ???_ Giọng Hà nói như bị 1 gì đó chắn ngang cuống họng .<br />
<br />
- Em nói thật , em nghe mẹ nói chuyện qua điện thoại là ...anh Bin ...đã chết ngay lúc đó rồi . _ Giọng em Hà ngây thơ , không biết rằng chị của nó đang như từ từ đi xuống địa ngục .<br />
<br />
Bất chấp bệnh vẫn còn nặng , bất chấp sự khóc lóc , ngăn cản của đứa em , Hà chạy ra , chân không thể nhấc được mà Hà cũng cố chạy , lòng nguyện cầu những điều em mình nói là sự giã dối , bắt tãi , Hà đi thẳng đến nhà Bin .<br />
<br />
Chạy vào con hẽm nhà Bin , Hà nghe thấy sự lo sợ đang đến thật gần thật gần " Không thể nào , Bin không thể chết được , Bin không thể bào mà bỏ mình đi được " . Cái suy nghĩ ấy đã đi theo cô đến tận nhà Bin . Cữa không khoá , cô đi vào như người mất hồn , vừa đi cô vừa gọi " Bin ơi ! Bin ! Bin ơi ! "<br />
<br />
Cô gọi thãm thiết , cho đến khi nhìn thấy trên kia . 1 bức ảnh , 1 bó hoa trắng cắm trong bình hoa với khói hương nghi ngút .........khuỵu xuống , bây giờ đôi mắt cô như bị 1 vật thể nào đó đang cào đang xé , cô lết tới bên bàn thờ :<br />
<br />
- Bin ơi ! Bin đang đùa với chị phải không ? Bìn đừng như vậy mà , đừng làm vậy , chị đau khổ lắm , đùng mà Bin , đừng ròi xa chị .<br />
<br />
Sau lưng có tiếng động , cô quay lại , bây giờ đôi mắt cô đỏ ngầu , như điên như dại , cô chụp lấy tấm ảnh của Bin và chạy vụt lên phòng của Bin .<br />
<br />
RẦM !!<br />
<br />
Đóng mạnh cửa lại , mặc cho sự khóc lóc của mẹ mình và mẹ Bin , mặc cho sự khuyên nhũ của cả gia đình , Hà nằm trên giường , cảnh vật xung quanh không có gì thay đổi cả , Hà đang chờ Bin về , chờ đợi trong nước mắt , cô khóc không thành tiếng , nước mắt chảy không ngừng và chỉ nhìn vào bức ảnh của Bin .<br />
<br />
Cả nhà ở ngoài đang tính chuyện phá cửa , thì nghe bên trong tiếng nói cười của Hà :<br />
<br />
- Bin ! về rồi đó hả ? Vậy mà mấy người ngoài kia nói Bin bỏ chị kìa !<br />
<br />
- hihihi ! Chị biết mà , Bin đừng bỏ chị đi nữa nha . ...<br />
<br />
Không kiềm nén được sự thương cảm . Mẹ Bin _ người mà giờ đây cũng đang ở trong tột cùng của sự đau khổ lên tiếng :<br />
<br />
- Hà ơi ! Cô đây , cô là mẹ của Bin , con đừng làm như thế nữa , được không ? Bin ... Không còn nữa rồi , cô cũng đang rất đau khổ , nhưng chúng ta phải chấp nhận sự thật con à ! Nghe lời cô , ra ngoài đây đi con , con làm vậy Bin ở dưới kia cũng không an lòng đâu con . Nghe lời cô đi con><br />
End

Posted on Thu, 27 Jan 2011 05:39:47 +0000 at /forum/showthread.php?tid=9730
Reply
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ