Đánh giá chủ đề:
  • 4 Votes - 3.5 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Cả cuộc đời trông ngóng một người đi
#1
- Em viết cho anh trong đêm buồn thăm thẳm, giữa khung cảnh hoang liêu tĩnh mịch của núi rừng. Vẫn tiếng chim từ quy khắc khoải gọi tìm đôi đời đời không dứt, vẫn ánh trăng ngàn muôn thuở độc hành lặng lẽ đơn côi. Em viết cho anh khi trái tim chưa lành vết cứa, khi tâm hồn còn đầm đẫm một bể ái tình buồn!<br />
Anh ơi! suốt hơn 30 năm qua có ngày nào mà em không trông chờ mong nhớ, có đêm nào mà em không thầm gọi tên anh! Kể từ thuở ấy anh ra đi, mảnh trăng thề khuyết vơi một nửa, còn lời thề người đi thì cứ chơi vơi hun hút tận phương trời nào...<br />
<br />
Ngày anh khoác ba lô lên vai làm anh bộ đội, rồi vào tận chiến trường biên giới Tây Nam chiến đấu, em đã gửi theo hành trang người lính mối tình đầu nồng nàn thánh thiện, để anh mang theo sưởi ấm lúc quân hành. Dẫu xa khuất tận chân trời góc biển, em vẫn dõi theo anh và thầm ước ngày sum họp sẽ không xa. Nhưng rồi em bỗng bặt tin anh, ít lâu sau gia đình anh rời làng đi biền biệt, để lại cho em nỗi hoang mang lo lắng, rằng em hãy tin tưởng đợi chờ, đừng vội lấy chồng kẻo ngày về anh bơ vơ đơn lẻ. <br />
Anh sẽ mang một nửa vầng trăng khuyết đem lấp đầy mảnh trăng cong gầy guộc khi xưa, cho cuộc tình mình không vơi không hụt, như ánh trăng rằm viên mãn đủ đầy. Em đã tin, đã đợi...và cũng đã đi tìm anh suốt hơn nửa đời người, để giờ đây mái tóc xanh không còn xanh nữa, nụ cười tươi tắn khi xưa giờ héo hắt trên môi. Em dại khờ mê muội quá phải không anh?<br />
<br />
Có ai lại chung thân với một lời thề đêm trăng khuyết, và đợi chờ người đi như nàng Tô Thị đứng vọng phu? Anh đã không về để cuộc đời này em thiếu đi một nửa, để mảnh trăng thề đời đời vẫn khuyết, để tiếng chim từ quy gọi bạn vẫn khắc khoải vọng mãi từng đêm...!<br />
<br />
Không hiểu sao em vẫn tin là anh còn sống trên thế gian này, và dõi theo em từng bước trên đường đời gập ghềnh khúc khuỷu. Sao anh không về để nghe em hờn trách? Câu ca dao "gừng cay muối mặn" anh hát rồi bỏ lửng bỏ lơ...Về đi anh cho hờn dỗi vỡ òa, cho yêu thương ngập tràn vô bờ bến. Anh về đi để em trải nỗi cô đơn ra cho anh đong đếm, và để gỡ nỗi nhớ mong em đã bọc quấn lấy tâm hồn...Về đi anh! Cho dẫu thân hình không còn nguyên vẹn thì mối chân tình đằm thắm của em sẽ bù đắp đủ đầy. Cuộc đời này anh đã nợ em một tình yêu sâu nặng, anh khất hẹn đến bao giờ mới đem trả cho em???<br />
<br />
Nhưng có một điều hiển nhiên mà em không muốn thừa nhận đó là anh sẽ không bao giờ trở về quê xưa nữa, có thể anh đã rất hạnh phúc với một người xa lạ ở một phương trời xứ lạ. Chỉ tại em vì quá yêu anh nên cứ mãi giãi bày những lời tha thiết, cứ sống với cái thuở ban đầu lưu luyến mãi không thôi. Cuộc đời em có quá nhiều bất hạnh, tình duyên không trọn vẹn và sự nghiệp thì long đong.<br />
<br />
Em côi cút bước đi đường đời đơn lẻ, như một dòng sông lặng lẽ khúc độc hành. Em muốn trút đi gánh nặng tương tư, cũng không muốn mua thêm nỗi đắng cay chua xót, nhưng mỗi chiều đến em lại bâng khuâng nhung nhớ, mỗi đêm về em lại thổn thức ưu tư...<br />
<br />
Em đã không may mắn được làm người "nâng khăn sửa túi" cho anh, không được chăm sóc cho anh từng miếng ăn giấc ngủ, thiệt thòi cho em quá phải không anh? Ông trời đã xui khiến em yêu anh nhưng lại không cho chúng mình có được cái duyên "hồng diệp xích thằng" (lá thắm chỉ hồng), không cho em được hưởng cái phúc phận làm vợ, làm mẹ. Khái niệm "tổ ấm gia đình" đối với em thật là xa vời vọng tưởng. Cái cảnh "cơm một niêu lều một gian" vẫn đeo bám em cho đến tận bây giờ.<br />
<br />
Có người cho rằng em đã quá cực đoan khi chỉ vì chung thủy với một tình yêu mà bỏ phí cả một thời son trẻ, rằng em đã không tuân theo quy luật muôn đời, không có trách nhiệm với giống nòi và khi về già sẽ sống trong đau khổ và chết trong sự cô đơn...Em hiểu và thấm thía tất cả những điều đó nhưng em đã không thể làm khác được, bởi vì trời đã sinh ra em để chịu nhiều đau khổ, trời đã sinh ra em để yêu anh tha thiết!<br />
<br />
Nhưng nỗi tha thiết ấy không được đền đáp lại bằng một tấm tình nồng cháy mà bị phủ dày bởi giá lạnh sương sa. Có một lời bài hát rằng "cho em khát khao khát khao anh khi mùa xuân về...." Vâng! Đã bao mùa xuân qua rồi đến mà nỗi khát khao ấy không bao giờ thành hiện thực. Nó chỉ mãi mãi là một niềm mơ ước của một người suốt cả cuộc đời trông ngóng một người đi!!!<br />
<br />
Em, của thời xa vắng!

Posted on Fri, 14 Jan 2011 03:24:16 +0000 at /forum/showthread.php?tid=9211
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  TẢN MẠN CUỘC SỐNG Hạ Vàng 0 744 27-08-12, 02:57 PM
Bài mới nhất: Hạ Vàng
  ÔNG, NGƯỜI ĐÓ VÀ TUI (EM SẼ KHÔNG QUÊN ĐÂU!) True love 0 930 29-09-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love
  Điều con người cần nhất!!!!!!!!!!! True love 0 855 29-09-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love
  Người bạn đặc biệt của em !!! True love 0 774 27-09-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love
  Anh là người duy nhất yêu em! True love 0 832 26-09-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ