Đánh giá chủ đề:
  • 3 Votes - 2.67 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Truyện ngắn: Ngày cuối năm thong thả
#1
Tôi nhìn lên bầu trời nhiều mây trắng và nghĩ về một ngày nắng ấm. Chồng tôi mở được cái xe đẩy, giục đặt con vào làm tôi giật mình nhẹ nhưng anh vẫn nhận ra.<br />
Qua cửa kính taxi nhìn ra phố xá, tôi có cảm giác lạ lạ quen quen. Đây rồi, cái ngã tư Bình Giã tôi vẫn thường qua, rẽ tay trái là đến trường, đi thẳng vào là nội thành. Còn giờ tôi rẽ tay phải theo đường ra chợ Cừ. Vẫn ngã tư đó, vẫn con đường đó nhưng tôi đã thành một người khách quen lâu ngày mới trở lại. Chồng tôi ngồi bên cạnh vẫn giữ mắt nhìn thẳng, chỉ đường rẽ cho người lái taxi. Anh huých tôi:<br />
<br />
- Này, này, đây là cái cầu Bông, ngày xưa mỗi lần Tết nhất, hay hội làng người ta treo khắp thành cầu những bông hoa kết bằng vải đỏ. Đẹp lắm!<br />
<br />
- Những ngày đó chắc vui lắm anh nhỉ!<br />
<br />
- Vui chứ, vui nhất vùng, trẻ con còn thi nhau nhặt pháo nữa...<br />
<br />
Nói đoạn người chồng đu người về trước, nói với anh lái xe:<br />
<br />
- Bác tài cho xuống ở số nhà 72 nhé!<br />
<br />
- Vâng, anh chị chuẩn bị đồ đi.<br />
<br />
Cửa xe mở ra, hai vợ chồng cùng bước xuống. Tôi còn quay lại bế đứa con gái hai tuổi ra khỏi xe với những lời nựng nịu chỉ hai mẹ con là nghe thấy rõ. Cắp con bé một bên hông, tôi đứng dẹp vào gốc cây doi tránh nắng, chờ chồng xách đồ từ cốp xe ra. <br />
Những tia nắng buổi sớm khiến cái cây không cao lắm cũng đủ bóng râm cho hai mẹ con đứng. Tôi nhìn lên bầu trời nhiều mây trắng và nghĩ về một ngày nắng ấm. Chồng tôi mở được cái xe đẩy, giục đặt con vào làm tôi giật mình nhẹ nhưng anh vẫn nhận ra. Anh nói đùa:<br />
<br />
- Mẹ Tũn lại làm thơ đấy à?<br />
<br />
Như bị bắt thóp, tôi chỉ còn cười trừ, liếc yêu chồng một cái rồi đặt con vào xe. Sau một hồi chuông, không phải đợi lâu, mẹ chồng tôi vẫn dáng người dong dỏng, nhanh nhẹn trên tay cầm chìa khóa, lựa đúng cái cần dùng. Bà nhìn gia đình tôi trìu mến:<br />
<br />
- Máy bay đúng giờ quá nhỉ!<br />
<br />
- Vâng, mẹ đưa chìa khóa để con mở cho.<br />
<br />
- Được rồi, mẹ ở trong cổng làm dễ hơn.<br />
<br />
Cử chỉ của bà vẫn chính xác, không khác mấy so với lần trước hai vợ chồng tôi về, khi ấy còn chưa có bé Tũn, thấm thoắt thế là đã ba năm. Cửa mở ra, bà niềm nở:<br />
<br />
- Các con vào nhà đi. Tũn đây hả? Bà bế Tũn nào.<br />
<br />
- Con bé lạ bà, chối không theo, quay về phía tôi đôi mắt như năn nỉ. Tôi nhanh miệng:<br />
<br />
- Tũn chào bà đi con! Giơ tay chào nào!<br />
<br />
Con bé nhìn về phía bà nội nhưng nhất định rụt tay lại không theo, cũng không nói. Chồng tôi nói như chữa cháy:<br />
<br />
- Bà ơi vào nhà đã, để mẹ cháu thay quần áo cho cháu, bộ này đi đường dơ mất rồi. Chú thím có nhà không bà?<br />
<br />
- Thường ngày vợ chồng em ấy đi làm sáu giờ chiều mới về. Hôm nay, thím nó hẹn trưa sẽ về. Các con vào nhà đi, có đồ gì để mẹ xách đỡ cho.<br />
<br />
- Một mình con làm được rồi mẹ ạ. Con có cái vali đế bánh xe này, đưa đồ đến ba chục cân cũng được.<br />
<br />
- Hiện đại nhỉ. Ờ Bo ơi, hai bác về rồi này.<br />
<br />
- Vâng, bà đợi cháu tí, cháu chơi xong lever<img src="/forum/images/smilies/yahoo/79.gif" style="vertical-align: middle;" border="0" alt="star" title="star" /> này sẽ xuống ngay.<br />
<br />
- Đấy, nó đi thì thôi, ở nhà là chỉ có điện tử.<br />
<br />
- Trẻ con bây giờ nó phải thế bà ạ.<br />
<br />
Bà nén một tiếng thở dài, rồi giục vợ chồng tôi đi rửa chân tay, mặt mũi cho đỡ mệt. Chồng tôi thì muốn cất ngay đồ lên phòng, khiến mẹ lặng thinh, ngồi xuống ghế sô-pha.<br />
<br />
Tôi thay cho bé Tũn bộ quần áo, rồi bế nó lại chỗ bà. Tôi mở lời:<br />
<br />
- Mẹ bế Tũn hộ con, để con đi dấp khăn lau mặt cho cháu.<br />
<br />
Bé Tũn bị mẹ đặt vào tay bà cũng bám bàn tay bé xíu vào áo bà, mắt vẫn quay ra nhìn mẹ. Bà vui hẳn lên, nựng nịu cháu. Tôi trở ra, bà hỏi luôn chuyện con bé ăn ngủ thế nào. Gớm, trộm vía chứ, mẹ mày nuôi cũng mát sữa mát tay, con bé chắc thế này... Chồng tôi cũng từ trên lầu xuống, hỏi mẹ một vài thay đổi nhỏ trong nhà. Bức tượng gỗ để gần cầu thang giờ không thấy đâu? Mấy giỏ phong lan anh trồng lần trước giờ treo ở đâu rồi?...<br />
<br />
Mẹ chỉ cho anh từng chỗ để đồ. Bức tượng vướng lối đi, cu Bo lại thích nên bà dọn vào phòng nó rồi. Còn phong lan thì chú em đã làm cả một giàn trên sân thượng để treo. Bà vui thú khoe cái vườn nhỏ trên sân thượng, đảo đầu đảo đuôi cũng ít khi phải ra chợ mua rau...<br />
<br />
Cu Bo chơi xong, chạy từ trên lầu xuống, chưa thấy người đã thấy tiếng:<br />
<br />
- Cháu chào hai bác! Hai bác có quà cho cháu không?<br />
<br />
Mẹ chồng tôi mắng cháu:<br />
<br />
- Thằng này, hai bác vừa về, cháu chưa hỏi được câu nào đã quà, quà...<br />
<br />
Tôi nói dịu:<br />
<br />
- Cháu nó còn trẻ con mà mẹ. Cháu lại đây bác xem nào, đã lớn chừng này rồi.<br />
<br />
Mới ba năm không gặp mà thằng bé lớn vổng lên, chân tay dài lèo khèo khác hẳn với cu Bo ngày trước tròn lẳn người. Nhưng lạ nhất là trước hai mắt cháu, cặp kính cận đã dày cộp.<br />
<br />
- Anh Bo lớn nhanh quá nhỉ! Cao hẳn lên rồi này. Sao đã đeo kính dày thế?<br />
<br />
Mẹ chồng tôi nói dài giọng:<br />
<br />
- Con trai mà cẳng sếu rồi không biết có làm được gì nên hồn! Đấy, kính dày thế là tại chơi điện tử đấy. Đi thì thôi về đến nhà là dán mắt vào điện tử. Bà gọi cấm có thấy mặt ngay bao giờ. Hai bác xem có cách gì khóa được cái máy vi tính luôn thì càng tốt. Chứ mà bố mẹ nó thì chịu rồi, đặt password(**) kiểu gì nó cũng mở được tuốt.<br />
<br />
Thằng bé găng giọng:<br />
<br />
- Cháu chỉ chơi ngoài giờ học thôi. Bà cứ nói nhiều.<br />
<br />
- Đấy anh chị xem, nói tốt cho nó mà nó cãi nhem nhẻm, mới nứt mắt ra mà đã muốn làm tướng rồi...<br />
<br />
Chồng tôi phải làm dịu, nói đỡ sang chuyện khác:<br />
<br />
- Mẹ Tũn mua quà cho cả nhà đâu, đưa ra đây coi nào?<br />
<br />
Tôi vâng dạ rồi lên phòng bê bịch quà xuống. Vừa đến nơi chưa kịp đặt xuống để thở, cu Bo đã chạy đến, tôi nhủ thầm, đấy trẻ con giờ nó hoạt bát thế chứ đâu đến nỗi... Nhưng chưa để tôi kịp mở lời, cháu đã đỡ bịch quà như thể giằng lấy, miệng luôn mồm:<br />
<br />
- Đâu, đâu... quà của Bo đâu? Bo đã dặn bác ra chơi thì mua cho Bo cái máy bay có điều khiển từ xa, có thể bay được ấy.<br />
<br />
Tôi ớ người, nhìn sang chồng. Chồng tôi như mới sực nhớ ra. Anh chữa cháy:<br />
<br />
- Cái đó chắc ngoài này mới có, để mai bác đưa cháu đi mua, bác tìm khắp thành phố trong đó mà không có quà như cháu yêu cầu. Còn bây giờ xem bác gái mua gì cho cháu.<br />
<br />
Thằng bé có vẻ cụt hứng:<br />
<br />
- Bác hứa nhé! Bố cháu cũng nói như bác từ năm ngoái rồi.<br />
<br />
Chồng tôi khẳng định lại lần nữa. Anh vốn là người đã nói là làm. Tôi được đà đỡ lại gói quà từ tay cháu, mang lại bàn, đến gần mẹ chồng:<br />
<br />
- Vợ chồng con lâu rồi không về thăm mẹ, cũng không biết mua quà gì, con nghe mấy chị khuyên nên mua tặng mẹ tấm vải lụa, mẹ may áo dài, thỉnh thoảng đi đâu diện vào cho đẹp.<br />
<br />
- Ôi dào! Anh chị rõ khéo vẽ, mẹ già rồi mặc thế nào chẳng được...<br />
<br />
Chồng tôi phải nói thêm:<br />
<br />
- Mẹ nhận cho nhà con mừng!<br />
<br />
- Ừ thì thôi... Cảm ơn vợ chồng con!<br />
<br />
Bà đưa tay gạt nước mắt. Nước mắt người già rỉ ra từ khóe sâu. Tôi nhìn chồng, anh lắc đầu ra hiệu cho tôi để yên cho qua cơn xúc động của bà.<br />
<br />
Tôi quay sang cu Bo đang ngồi xị trên ghế, chờ đến lượt:<br />
<br />
- Bác mua cho cu Bo bộ quần áo thể thao này. Cháu lại đây mặc thử xem có vừa không?<br />
<br />
Nó tươi tỉnh lên đôi chút:<br />
<br />
- A, có bộ này tha hồ đi đá bóng.<br />
<br />
Chồng tôi vui vẻ:<br />
<br />
- Mai mua thêm quả bóng nữa, hai bác cháu mình đá nhé!<br />
<br />
Thằng bé khoái chí, cười tít mắt.<br />
<br />
Tôi đưa ra mấy phong bánh bía, nói nhờ bà thắp hương cho ông. Làm bà khóc nấc lên thành tiếng:<br />
<br />
- Con nó đã lớn khôn chừng này, khổ thân ông... Ông đi sớm quá, ông ơi!<br />
Chồng tôi ngồi vào gần, đặt nhẹ tay lên lưng bà. Có tiếng mở khóa cổng, bà ngồi thẳng dậy, rút khăn xoa lau khô mắt nhưng vẫn không giấu được tiếng nấc. Thím Du đi xe vào tận cửa, bịt kín mít từ đầu đến chân nào áo ấm, kính mắt, khẩu trang hoạt tính, cho đến tận đôi giầy cao cổ. Nếu chỉ nhìn ảnh chụp, khéo nhiều người phải tưởng thím làm việc ở trung tâm y tế dự phòng, mới đi phun thuốc chống cúm gà hay dịch tả về. Nhưng không, nhìn ra ngoài trời, thấy nắng và gió lạnh mới hiểu đó là đồ mặc đi đường. Vừa đứng ngoài cửa vừa dỡ đồ trên người ra, thím nói luôn:<br />
<br />
- May mà anh chị ra sớm, chứ giờ này mới đi trên đường thì chết mệt. Đã lạnh cóng thì chớ lại còn kẹt xe ở ngay ngã tư Bình Giã. Mãi em mới về được đến nhà.<br />
<br />
Mẹ chồng tôi thêm lời than thở:<br />
<br />
- Trời giá rét thế này, sáng nay, lớp tập dưỡng sinh nghỉ có đến hàng nửa, nhiều người đến tập mà vẫn còn khụt khà khụt khịt. Mọi người chỉ bàn tán xôn xao quanh chuyện ốm đau vì lạnh. Bà cụ Xuyên bị bệnh hen mấy hôm nay phải vào nằm viện rồi. Giờ không biết thế nào...<br />
<br />
Thím cũng là người đảm đang, nên về đến nhà là thím vào bếp. Ba người phụ nữ cùng làm bữa trưa nên loáng cái đã xong. Mâm cơm dọn lên có bát canh cá nấu chua, rau cải xào, cá kho. Chồng tôi ăn cứ khen lấy khen để. Nhìn anh và từng miếng to, nhai ngon lành, mẹ vui lắm.<br />
<br />
Chiều về, trời chuyển xám, nắng tắt nhanh.<br />
<br />
Mẹ chồng tôi đi hết ba tầng lầu, căn dặn từng người đóng cửa sổ, chốt cho chặt kẻo gió tạt mưa vào phòng. Bà lẩm nhẩm: "Đổi giời nhanh thế này, sáng nắng chiều đã trở mưa".<br />
<br />
Tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, ngồi nhìn đứa con gái đang ngủ ngon lành. Đã lâu lắm, có khi là từ ngày nó còn ẵm ngửa, tôi không nhìn con lâu đến vậy. Cái cảm giác thảnh thơi khi ngắm con ngủ còn theo tôi suốt buổi chiều.<br />
<br />
Tối đến, cả nhà quây quần bên bàn nước. Chồng tôi hỏi thăm mấy anh em họ hàng, cả những người láng giềng lâu ngày không gặp, kể những kỉ niệm ngày còn ở nhà liên hồi khiến cả nhà chỉ kịp nghe, thỉnh thoảng trả lời hoặc đệm vào mấy câu. Tôi không để ý lắm đến những câu chuyện của anh vì bé Tũn nhằng nhẵng đòi về nhà.<br />
<br />
- Mẹ ở đây, ba ở đây, thế con về nhà với ai?<br />
<br />
- Mẹ, đi về đi...<br />
<br />
- Thế con khắc về nhé!<br />
<br />
Con bé mặt phụng phịu ra đứng dựa cửa. Bà nội ra dỗ, nó cũng không nghe. Bà lại kể chuyện, bố nó ngày xưa về nhà cụ ngoại, cũng đến tối là nằng nặc đòi về thế này, làm cả nhà cười vang. Bà nói, trẻ con đứa nào cũng thế. Tôi ra bế con, đưa lên phòng, dỗ Tũn ngủ.<br />
<br />
Ngoài trời, mưa vẫn rả rích. Trời đất chuyển dần về xuân...<br />
<br />
Theo Tuệ Minh

Posted on Thu, 13 Jan 2011 05:46:47 +0000 at /forum/showthread.php?tid=9166
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Anh ơi ! cho em xin 2 ngàn ... True love 1 1,013 24-06-14, 12:20 AM
Bài mới nhất: tapchi18.net
  Nếu mình chỉ sống thêm đúng 1 ngày nữa thì mình sẽ ưu tiên làm gì hocaccess 8 2,477 25-02-14, 11:31 PM
Bài mới nhất: quanghoasla
  TRUYỆN NGẮN Hạ Vàng 12 3,308 16-08-12, 02:25 PM
Bài mới nhất: Xuân Thanh
  Bức Thư Cuối Cùng True love 1 1,470 07-10-11, 11:01 PM
Bài mới nhất: hocaccess
  Hãy Soi Gương Mỗi Ngày True love 0 720 01-10-11, 11:03 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ