Đánh giá chủ đề:
  • 2 Votes - 2.5 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Những câu chuyện cảm động....
#1
<strong class='bbc'> Câu chuyện 1</strong><br />
<br />
Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu<br />
được từ trong rừng lại có người ghét cậu.<br />
Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy hét thật to: "Tôi yêu người". Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người". Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận<br />
điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con.<br />
<br />
<strong class='bbc'> Câu chuyện 2:</strong><br />
<br />
Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể<br />
hả con?"<br />
Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người<br />
nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất<br />
nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục<br />
suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."<br />
Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi<br />
mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học<br />
được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn<br />
nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."<br />
Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ<br />
chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của<br />
mẹ."<br />
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì<br />
thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng<br />
đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm<br />
đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối.<br />
Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.<br />
Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố<br />
khóc như tôi.<br />
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời<br />
chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ<br />
nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.<br />
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ,<br />
phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."<br />
Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"<br />
Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa<br />
vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc<br />
sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để<br />
mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."<br />
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải<br />
là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.<br />
<br />
<strong class='bbc'> Câu chuyện thứ 3</strong><br />
<br />
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.<br />
Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên<br />
bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề<br />
ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo<br />
lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi<br />
mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.<br />
Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp<br />
tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu<br />
hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được<br />
mẹ mình nói chuyện với cô giáo.<br />
"Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.<br />
Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.<br />
Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là<br />
tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống<br />
người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng<br />
thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con<br />
tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không<br />
chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều<br />
mình đã làm."<br />
Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng<br />
tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành<br />
cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.<br />
<br />
Hãy đọc những dòng này và hãy nghĩ về nó:<br />
- Nếu sáng nay bạn thức dậy khoẻ mạnh, nghĩa là bạn hạnh phúc hơn 1 triệu<br />
người rồi đấy, những người không sống được đến tuần sau.<br />
- Nếu bạn chưa bao giờ trải qua chiến tranh hay sự cô độc trong những<br />
phòng giam của nhà tù, nếu bạn chưa phải hấp hối vì đói và khát, bạn hạnh<br />
phúc hơn, may mắn hơn 500 triệu người trên Thế giới này.<br />
- Nếu bạn đến nhà thờ, không sợ hãi về 1 ngày tận thế hay cái chết, bạn<br />
hạnh phúc hơn 3 tỷ người trên Thế giới.<br />
- Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn được ăn mặc tử tế, bạn có 1<br />
mái nhà và 1 cái giường êm ấm, bạn giàu có hơn 75% nhân loại.<br />
- Nếu bạn có tài khoản trong nhà băng, tiền trong ví và 1 ít xu lẻ trong túi<br />
quần, bạn đã thuộc 8% no đủ của toàn Thế giới.<br />
Nếu bạn đọc những dòng chữ này, bạn sẽ hạnh phúc gấp 2 lần vì :<br />
- Có ai đó nghĩ đến bạn<br />
- Bạn không nằm trong số 2 tỷ người mù chữ<br />
- Bạn có máy tính<br />
Nếu nhìn Thế giới dưới góc độ như thế này ta sẽ thấy rằng chúng ta, những<br />
con người, cần sự thông cảm, đoàn kết, sự nhân ái và trí thức đến mức<br />
nào !<br />
Bạn hãy nghĩ về điều đó !

Posted on Sat, 08 Jan 2011 14:06:09 +0000 at http://forum.petalia.org/index.php?/topic/60181-nh%e1%bb%afng-cau-chuy%e1%bb%87n-c%e1%ba%a3m-d%e1%bb%99ng/
Reply
Những người đã cảm ơn


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Những điều cậu đã dạy cho tôi. True love 0 823 02-10-11, 11:09 AM
Bài mới nhất: True love
  Bật khóc chuyện Mẹ hy sinh cứu con True love 0 771 24-09-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love
  Chuyện tình của nước True love 0 949 23-09-11, 11:01 AM
Bài mới nhất: True love
  Có những chuyện tình thế đấy... True love 0 810 22-09-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love
  Chuyện Tình Yêu Hai Người Điên True love 0 576 20-09-11, 11:02 AM
Bài mới nhất: True love

Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ