Đánh giá chủ đề:
  • 3 Votes - 4 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
Cô gái bán ô
#1
Bấy giờ tôi mới biết cô gái trước mắt là một học sinh. Tôi định hỏi thêm về tình hình của cô nhưng cô không chịu nói...<br />
Có những nỗi nhớ chẳng cần đến lý do, như hình bóng cô gái ấy thỉnh thoảng hiện lên trong tim tôi chẳng hạn. Mỗi khi mưa phùn rả rích vương khắp thành phố, nỗi nhớ ấy chẳng khác gì mưa phùn giăng khắp bốn bề, không biết đâu là giới hạn.<br />
<br />
Không hiểu vì sao tôi hay nhớ đến cô, tôi cũng không biết cô gái đó đến từ đâu trong đêm mưa ấy rồi đi về đâu, tôi chỉ nhớ giờ phút quý báu được gặp nhau. Không rõ vì sao ấn tượng cô để lại cứ thường xuyên ào ạt vượt qua hàng rào tình cảm của tôi như nước triều dâng để dội vào trí nhớ của tôi như vậy?<br />
<br />
Đó là một đêm mưa phùn năm ngoái rồi chăng? Đúng rồi, đúng là một đêm mưa phùn rả rích, đèn đường trong màn mưa bụi giăng ngang cố mở to con mắt ngái ngủ, rải ánh sáng xuống nước đọng trên mặt đường khiến con đường loang lổ năm màu.<br />
Đúng vào lúc trời đêm mưa dầm đó, tôi làm thêm ca đến mụ cả đầu óc đi xuống gác, lúc ấy mới biết mọi thứ trong thành phố đều chìm trong mưa bụi. Tôi ngây người nhìn những sợi mưa thong thả buông xuống trong ánh đèn đường, nghĩ tới nhà mình cách xa hơn mười cây số rồi hạ quyết tâm, đẩy xe phá rách màn mưa.<br />
<br />
Ông ơi, ông có cần một cái ô không? Đúng lúc tôi đang định nhảy lên xe thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói dịu dàng ấm áp cất lên. Ngoảnh đầu lại tôi mới phát hiện ngoài cổng cơ quan có một cô gái tay ôm một bó ô đang đứng dưới cột đèn đường. Cô khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc chiếc áo len mỏng màu vàng nhạt và chiếc váy dài màu đen, nhưng đứng sấp ánh đèn nên tôi không nhìn rõ mặt.<br />
<br />
Tôi quả đang cần một cái ô. Tôi để xe đấy, chọn lựa kỹ một cái trong số hơn mười cái ô trong tay cô. Lúc ấy tôi nghĩ theo thói thường là những gì bán ở đầu đường thì mười cái có đến tám, chín cái là hàng giả, kém phẩm chất; đang cần gấp thì đành mua một cái nhưng không thể qua loa trong việc chọn lựa được.<br />
<br />
Cô gái rất nhẫn nại lấy từng chiếc ô ra khỏi túi đựng, giương lên rồi cụp xuống bỏ trở lại túi. Lúc cô ngồi xổm, đuôi tóc dài hầu như chạm tới đất ấy lấm tấm đầy hạt mưa.<br />
<br />
Này cô, cô bán ô sao không lấy một cái mà dùng? Xem kìa, cẩn thận kẻo bị ngấm nước mưa đấy! Tuy miệng nói nhưng tay tôi vẫn không ngừng chọn ô.<br />
<br />
Dùng thì còn bán làm sao được nữa? Đây toàn bộ là tiền ăn của em cho học kỳ...Cô gái nói nửa chừng thì ngừng lại.<br />
<br />
Bấy giờ tôi mới biết cô gái trước mắt là một học sinh. Tôi định hỏi thêm về tình hình của cô nhưng cô không chịu nói, chỉ cẩn thận sắp xếp lại mớ ô mà tôi đã mở tung ra. Tôi không tiện chọn tiếp, lấy đại một cái rồi mở ra, che lấp mặt tôi và cả tâm hồn đầy ứ thói tục của tôi nữa...<br />
Sự việc chỉ có vậy, đơn giản đến mức chẳng khác gì ra chợ mua một mớ hành hoặc một mớ hẹ, chỉ là một lần giao dịch nho nhỏ mà tôi đã hoàn thành trong đời, nhưng cái ô bất ngờ hiện ra trong đêm mưa ấy đã che cho tôi được khô ráo trở về nhà. Hơn nữa tôi về được nửa đường thì mưa to, những sợi mưa vốn nhỏ nhắn dịu dàng trở thành những ngọn roi điên cuồng hung hãn, vì thế cái ô ấy càng trở nên thân thiết, kịp thời...<br />
<br />
Hai hôm sau, tôi vô tình đọc tờ báo buổi chiều in màu, thấy một tin đăng kèm tấm ảnh ở góc phải trang một. Tuy tối hôm đó tôi không nhìn rõ mặt cô gái bán ô nhưng từ kiểu dáng và màu sắc áo, váy cùng nội dung đưa tin ngắn gọn đến mức chỉ có mấy dòng, rằng: "Cô sinh viên nghèo này mặc dù bị cảm đã mấy hôm nhưng tối qua vẫn đi bán ô để lấy tiền ăn học; vì phải chờ một khách mua ô để trả lại hơn bốn trăm tệ mà người đó đánh rơi đến nỗi bị ngấm nước mưa ngất đi giữa phố...".<br />
Người khách đánh rơi hơn bốn trăm tệ lúc lấy tiền mua ô không phải là tôi, vì nếu là tôi thì sự việc giàu kịch tính quá, hơn nữa nỗi nhớ của tôi đối với cô cũng có lý do đầy đủ hơn. Báo không nói cô học ở trường nào chỉ có tên cô, một cái tên rất đẹp. Tôi không biết người khách đánh rơi tiền kia khi đọc tin này sẽ có cảm giác như thế nào, còn tôi khi đọc xong tin này thì lập tức nhớ lại câu nói u buồn của cô dưới ánh đèn đường lúc trời đang mưa: "Đây là toàn bộ tiền ăn của em cho học kỳ...". Thế là tôi xấu hổ cho hành vi khắc bạc chỉ mua một cái ô mà chọn đi chọn lại mãi và tự hận mình mãi không thôi..."<br />
<br />
Lại là một ngày mưa dầm nữa. Tôi đi một mình trong dòng người hối hả vội vàng và nghĩ tới cô gái bán ô. Mưa đầu xuân hơi se lạnh, tôi không che ô, trong tiềm thức le lói một hy vọng: cô gái mặc áo len mỏng màu vàng nhạt và váy dài màu đen mà tôi không nhìn rõ mặt ấy biết đâu lại chẳng xuất hiện trước mặt tôi?<br />
<br />
Ông ơi, ông có cần một chiếc ô không?<br />
<br />
Nếu tôi lại nghe câu mời chào dịu dàng ấy, ấm áp ấy, nước mắt tôi ắt hẳn sẽ tuôn trào.<br />
Theo Phạm Tú Châu

Posted on Mon, 03 Jan 2011 05:34:28 +0000 at /forum/showthread.php?tid=8865
Reply
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ