Đánh giá chủ đề:
  • 2 Votes - 5 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
nỗi đau 1 đời câm nín
#1
Lẽ ra, phải thất vọng và tức giận khi thấy mọi cố gắng chinh phục về tình cảm của mình vẫn không sao lay chuyển được trái tim chị thì anh lại thấy mãn nguyện, hài lòng khi có được chị. Bởi dù đã mang trong tim hình bóng người đàn ông khác nhưng cuối cùng chị vẫn đành lên xe hoa với anh trước sức ép quyết liệt từ phía gia đình chị.<br />
<br />
Bởi dù quá đam mê trong tình yêu nhưng chị vẫn nhận ra rằng những gì bố mẹ làm cho mình là hoàn toàn có lý, là đảm bảo một tương lai lâu dài cho chị và các con chị. Để rồi trước lúc phải giã từ tình yêu, chị đã kịp làm một việc mà theo chị là cần thiết: Hiến dâng sự trinh trắng của mình cho người mình yêu như muốn lưu giữ hình ảnh đẹp đẽ nhất của mối tình đó.<br />
<br />
Bài liên quan: Nỗi đau một đời câm nín <br />
Phản bội, yêu thương và tha thứ <br />
<br />
Hạnh phúc - nỗi đau và nước mắt…<br />
<br />
Nỗi đau đàn ông "mọc sừng"<br />
<br />
Nỗi đau của người đàn ông "đổ vỏ"<br />
Sau ngày tổ chức đám cưới cả nửa tháng, chị vẫn không cho anh “đụng” vào người chị mà anh vẫn im lặng nhẫn nhịn. Kiểu như: Thời gian đó có là gì so với việc chị đã đồng ý thuộc về anh cả đời này? Và cũng chính thời điểm ấy, chị nhận ra mình đã có thai, đứa con của chị với người chị yêu. Lẽ ra phải thấy mình đã phạm sai lầm rất khó tha thứ đối với chồng, nhưng chị chỉ hơi lo lắng một chút ban đầu, còn sau đó chẳng sợ hãi gì nữa mà yên tâm chăm sóc cho cái thai - “đứa con của tình yêu”. Bởi chồng chị đã chiều chuộng, nâng niu chị vô cùng khi biết vợ đã mang thai.<br />
<br />
Nói chuyện với chúng tôi, người đàn bà đó đã than trời khi kể về sự nhường nhịn, bao dung quá đáng của người chồng đã biến chị thành một người vợ quá quắt, không biết đến phải trái suốt một thời gian dài. Chị kể rằng mỗi lần chị gây sự vì không bằng lòng chuyện gì, bất kể chị đúng hay sai, anh đều tránh tranh luận, cãi vã với vợ. Câu cửa miệng đầy hài hước của anh với mọi người trong gia đình và bạn bè là: “Vợ giận thì chồng bớt lời, cơm sôi bớt lửa chẳng đời nào khê!”<br />
<br />
Sự né tránh, nhường nhịn của anh trước vợ khiến chị còn cho rằng anh là kẻ nhu nhược, thụ động, thiếu bản lĩnh của một người đàn ông. Dần dà mọi việc trong nhà đều quyết theo ý chị. Mua sắm đồ dùng từ nhỏ đến đắt tiền, chu cấp phụng dưỡng bố mẹ hai bên ra sao, các con học trường nào, các mối quan hệ đối nội, đối ngoại... tuốt tuột đều do chị quyết trong khi anh mới là người làm ra tiền chính trong nhà.<br />
<br />
<br />
<br />
Sự nhường nhịn, bao dung của anh cuối cùng cũng giúp chị nhận ra và phải suy nghĩ dù rất muộn... (Ảnh minh họa)<br />
<br />
Chị cũng thừa nhận rằng, chính sự nhường nhịn của anh đã giúp cho gia đình chị ngày càng ít xảy ra tranh luận, cãi vã, xô xát giữa vợ chồng; con cái được sống trong bầu không khí bình yên. Nhưng chị cũng nói rằng, nhiều khi, sau mỗi lần lấn tới của vợ mà mình phải lui, tâm trạng của anh không vui, thậm chí có lúc rất buồn. Nhưng chị đã mặc kệ anh, không thèm xin lỗi và rồi đâu lại vào đó.<br />
<br />
Chị cũng thừa nhận sự nhường nhịn, bao dung của anh cuối cùng cũng giúp chị nhận ra và phải suy nghĩ dù rất muộn. Chị nhận ra rằng mình đã bị thu phục và được cảm hóa bởi tình yêu thương, bao dung rộng lớn của chồng, chị đã biết quan tâm đến anh, yêu thương anh sau hơn 10 năm chung sống. Và cũng đúng thời điểm này chị lại thấy luôn bị dày vò, day dứt về đứa con trai đầu lòng không phải là con của chồng. Mỗi khi thấy chồng chăm sóc, yêu thương nó còn hơn cả đứa em gái, chị thấy lòng mình đau nhói.<br />
<br />
Chị kể với nhà tư vấn rằng, đã mấy lần nỗi day dứt dày vò đã khiến chị suýt thú nhận bí mật ngày ấy với chồng. Nhưng rồi vì không nỡ để chồng thất vọng, đau đớn mà chị lại kìm nén. Cuộc sống sẽ vẫn êm đềm trôi, thậm chí còn tốt đẹp hơn rất nhiều so với lúc khởi đầu nếu như nỗi bất hạnh khủng khiếp không đến với anh, với gia đình chị: Anh đã mắc căn bệnh ung thư hiểm nghèo và cuộc sống chỉ còn tính từng ngày.<br />
<br />
Kể đến đây, người vợ ấy lại bật lên những tiếng nức nở không sao kìm nén được. Chị nói rằng đó là ông Trời đã trừng phạt chị vì những gì chị đã làm bấy lâu nay. Ông Trời không cho chị được báo đáp lại tấm chân tình của người chồng để suốt đời này chị phải dằn vặt, đau khổ trong sự hối hận.<br />
<br />
Một điều khiến chúng tôi cũng cảm thấy đau lòng không sao chịu đựng nổi khi nghe người đàn bà ấy kể rằng, trong phút người chồng sắp lâm chung, chị đã quyết định nói ra sự thật về đứa con trai thì bị anh ngăn lại. Anh thì thầm với chị rằng sự thật đó anh đã biết từ lâu rồi. Anh yêu cầu chị hãy mãi mãi giữ kín bí mật này, đừng cho các con biết. Để chúng mãi mãi dành tình yêu thương duy nhất cho bố chúng, đó mới là điều anh mong muốn. Anh cũng nói rằng anh đã tha thứ cho chị và vẫn mãi yêu chị...<br />
<br />
Chúng tôi chỉ còn biết an ủi người góa phụ đó hãy cố gắng quên đi nỗi đau, kể cả nỗi xót xa, hối hận khi không thể làm gì khác được nữa. Hãy cố gắng nuôi dạy 2 đứa con thật tốt, cho chúng một tương lai vững vàng. Có lẽ đó là cách duy nhất để chị chuộc lỗi với người chồng đã cả đời bao dung, hy sinh, nhường nhịn ấy.<br />
<br />
Khép lại câu chuyện, chúng tôi vẫn còn bị ám ảnh mãi về nỗi đau một đời câm nín của người chồng bất hạnh ấy. Hình như với sự rộng lượng, bao dung quá lớn ở một người nhiều khi lại khiến người khác phải đau khổ, dằn vặt cả đời. Như vậy e là cũng không công bằng...

Posted on Sat, 01 Jan 2011 04:02:30 +0000 at /forum/showthread.php?tid=8816
Reply
Những người đã cảm ơn


Chuyển nhanh:


User(s) browsing this thread: 1 Guest(s)
Diễn Đàn Thơ Văn Thi Ẩm Lâu|Nhà Hàng Sông Thơ